NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Đơn vị của anh Thức thường đóng quân sâu trong rừng nên việc nhóm lửa nấu ăn vô cùng khó khăn.
Mùa mưa, củi ướt hết.
Có hôm cả đơn vị loay hoay hàng giờ vẫn không thể nhóm nổi một bếp lửa.
Anh Thức là người giữ bật lửa duy nhất còn dùng được trong đơn vị.
Anh quý nó hơn bất cứ thứ gì.
Ban ngày anh bọc kỹ trong túi nilon chống ẩm. Ban đêm, mỗi lần nhóm bếp anh đều che thật kín để ánh lửa không lộ ra ngoài.
Đồng đội vẫn gọi đùa anh là “người giữ lửa”.
Một đêm cuối năm, mưa rừng đổ xuống trắng xóa.
Đơn vị vừa trải qua trận đánh dài nên ai cũng đói và lạnh.
Anh Thức ngồi hàng giờ dưới mái tăng ướt sũng để cố nhóm bằng được một bếp lửa nhỏ.
Khi ngọn lửa bùng lên, cả đơn vị im lặng nhìn nhau rồi bật cười vì vui sướng.
Giữa chiến tranh, đôi khi chỉ một bát cơm nóng cũng đủ khiến người ta có thêm sức mạnh.
Ít tháng sau, trong một lần cứu kho lương khỏi cháy sau trận bom, anh Thức đã hy sinh.
Nhưng đồng đội vẫn nhớ mãi ánh lửa nhỏ năm ấy — ngọn lửa đã sưởi ấm biết bao người lính giữa thời hoa lửa.


