NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
bài viết nói về Cựu chiến binh Nguyễn Văn Ba

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Trong một buổi chiều tháng Tư đầy nắng, tôi có dịp nghe kể về bác Nguyễn Văn Ba – một cựu chiến binh đã từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam những năm kháng chiến chống Mỹ. Mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay gầy gầy run run vì tuổi tác, nhưng ánh mắt của bác vẫn sáng lên mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh xuân nơi chiến trường khói lửa.
Chuyện kể rằng Bác nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Ngày lên đường, hành trang chỉ là vài bộ quần áo cũ, chiếc khăn tay mẹ may và lời dặn nghẹn ngào của cha: “Con đi giữ nước, dù gian khổ cũng phải sống cho xứng đáng.” Hồi ấy, thanh niên ai cũng mang trong tim một ngọn lửa yêu nước mãnh liệt. Không ai nghĩ nhiều đến mất mát, chỉ mong đất nước sớm hòa bình.
Những năm tháng chiến đấu nơi rừng sâu vô cùng gian khổ. Có những ngày hành quân liên tục dưới mưa bom, thiếu gạo, thiếu thuốc men, sốt rét rừng khiến nhiều đồng đội kiệt sức. Bác Ba xúc động kể về người bạn thân tên Hùng – một chàng trai quê miền Tây luôn hát vang mỗi đêm hành quân. Trong một trận chiến ác liệt, Hùng đã hy sinh khi lấy thân mình che cho đồng đội. “Lúc đó tụi tôi đau lắm, nhưng không ai được phép gục ngã. Máu của đồng đội làm mình càng quyết tâm chiến đấu hơn”, bác nghẹn giọng.
Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là những câu chuyện chiến tranh mà còn là tình đồng chí thiêng liêng của những người lính năm xưa. Họ chia nhau từng ngụm nước, nửa củ khoai, cùng động viên nhau vượt qua cái chết cận kề. Giữa bom đạn khốc liệt, những người lính trẻ vẫn giữ trong tim niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một “thời hoa đỏ” vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh già. Đó là thời tuổi trẻ đẹp nhất – thời của lý tưởng, lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả. Những con người năm ấy đã dành cả thanh xuân của mình để đổi lấy nền hòa bình hôm nay.
Lắng nghe câu chuyện của bác Ba, tôi càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hiện tại được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt. Thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm và tiếp nối ngọn lửa yêu nước của cha anh đi trước. Bởi “thời hoa đỏ” không chỉ là ký ức của một thế hệ, mà còn là biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc mãi mãi không phai.



