Cựu chiến binh

Ngọn Lửa Không Tắt”

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước cùng hướng về những năm tháng hào hùng của dân tộc, tôi lại nhớ đến những câu chuyện đầy xúc động mà bác Lò Văn Mớ – người bác dể sống ngay cạnh nhà tôi ở thôn 5, xã Mù Cang Chải – thường kể cho con cháu nghe vào những buổi tối quây quần bên bếp lửa.

Lào Cai14/05/2026Thào Thị Huyền (Chi đoàn Trường Th&THCS Chế Cu Nha)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn Lửa không tắt

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước cùng hướng về những năm tháng hào hùng của dân tộc, tôi lại nhớ đến những câu chuyện đầy xúc động mà bác Lò Văn Mớ – người bác dể sống ngay cạnh nhà tôi ở thôn 5, xã Mù Cang Chải – thường kể cho con cháu nghe vào những buổi tối quây quần bên bếp lửa.

Bác sinh năm 1951 trong một gia đình dân tộc thiểu số còn nhiều khó khăn nơi vùng cao. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, ruộng đồng với những ngày lao động vất vả giữa núi rừng Tây Bắc. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, người thanh niên năm ấy đã sẵn sàng gác lại cuộc sống bình dị nơi quê nhà để lên đường tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi nhập ngũ, bác mới chỉ gần 20 tuổi, chưa lập gia đình nhưng đã mang trong mình tinh thần yêu nước và ý chí quyết tâm bảo vệ quê hương.

Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác rời bản làng thân yêu, tạm biệt cha mẹ, anh em để khoác lên mình màu áo lính. Bác từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Điện Biên và sau đó tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào. Những năm tháng ấy vô cùng gian khổ. Người lính phải hành quân xuyên rừng, trèo đèo lội suối, đối mặt với bom đạn và thiếu thốn đủ bề. Có những ngày chỉ ăn cơm nắm với muối vừng, có những đêm phải ngủ giữa rừng sâu lạnh buốt, nhưng không ai lùi bước.

Mỗi lần kể lại câu chuyện thời chiến, giọng bác như chậm lại, ánh mắt xa xăm nhớ về những năm tháng tuổi trẻ. Bác kể rằng điều khiến bác xúc động nhất không chỉ là những trận chiến ác liệt mà còn là tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn. Những người lính trẻ năm ấy luôn yêu thương, giúp đỡ nhau như anh em ruột thịt. Trong chiến tranh, có những người đồng đội hôm nay còn cùng nhau hành quân, ngày mai đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến những người bạn chiến đấu đã hy sinh, bác không thể kìm được xúc động.

Với những đóng góp và cống hiến trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bác Lò Văn Mớ đã vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhì. Đó không chỉ là phần thưởng cao quý dành cho riêng bác mà còn là niềm tự hào của gia đình và bà con trong thôn. Tấm huân chương ấy là minh chứng cho tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ cha anh đã dành cả tuổi trẻ cho độc lập, tự do của dân tộc.

Dù chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hòa bình và đổi mới từng ngày, nhưng những ký ức của “một thời hoa lửa” vẫn luôn in đậm trong tâm trí bác. Bác thường nói rằng chính những năm tháng gian khổ ấy đã giúp bác hiểu được giá trị của hòa bình hôm nay. Vì vậy, bác luôn trân trọng cuộc sống hiện tại và dạy con cháu phải biết biết ơn các thế hệ cha anh đã hy sinh vì độc lập dân tộc.

Hiện nay, bác Lò Văn Mớ có 5 người con, gia đình đầm ấm, hạnh phúc. Trong cuộc sống thường ngày, bác luôn sống giản dị, chân thành và được bà con trong thôn quý mến. Dù tuổi đã cao nhưng bác vẫn giữ được sự minh mẫn và tinh thần lạc quan. Bác luôn nhắc nhở các con của mình phải chăm chỉ làm ăn, sống đoàn kết, thực hiện tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước cũng như các quy định của địa phương. Đối với bác, đó chính là trách nhiệm của mỗi người dân đối với quê hương đất nước trong thời bình.

Là một người cháu thường xuyên được nghe bác kể chuyện, tôi cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Những câu chuyện của bác không chỉ giúp tôi hiểu hơn về lịch sử dân tộc mà còn giúp tôi thêm yêu quê hương, trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Qua đó, tôi càng hiểu rằng thế hệ trẻ chúng tôi cần phải cố gắng học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của những người lính năm xưa.

Bác Lò Văn Mớ chính là hình ảnh đẹp của người lính Cụ Hồ – giản dị, kiên cường, giàu lòng yêu nước và luôn giữ trọn niềm tin với quê hương, đất nước. Những câu chuyện của bác sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau mong rằng những thế hệ trẻ sau này sẽ luôn cố gắng phấn đấu để có thể phần nào đền đáp được ơn mà các thế hệ cha ông ta đã bên công xây dựng và bảo vệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn