NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Nhiều năm trôi qua.
Minh đã già.
Mái tóc anh bạc giống ông Hoàng ngày trước.
Chiếc hộp gỗ vẫn nằm trên bàn làm việc.
Nhưng giờ đây, nó đã cũ hơn rất nhiều.
Một ngày, cháu gái Minh đến thăm ông.
Cô bé nhìn chiếc hộp.
— Ông ơi, trong này có gì vậy?
Minh mỉm cười.
— Một phần ký ức của gia đình mình.
Ông mở hộp.
Tấm ảnh những người lính năm xưa vẫn còn đó.
Bên cạnh là lá thư của Hoàng.
Cô bé cầm tấm ảnh lên.
— Những người này là ai?
— Là những người đã chiến đấu ở Điện Biên Phủ.
— Ông có biết họ không?
Minh gật đầu.
— Ông của ông từng chiến đấu cùng họ.
Cô bé nhìn những gương mặt trẻ trong ảnh.
— Họ có sợ không?
Minh cười buồn.
— Có chứ.
— Vậy tại sao họ vẫn đi?
Minh nhìn ra cửa sổ.
— Vì có những lúc con người sợ hãi, nhưng vẫn bước tiếp vì điều mình tin là đúng.
Cô bé im lặng.
Một lúc sau, cô hỏi:
— Ông có muốn cháu giữ chiếc hộp này không?
Minh nhìn cô bé.
— Có.
Ông đưa chiếc hộp cho cháu.
— Nhưng cháu phải hứa với ông một điều.
— Điều gì ạ?
— Đừng chỉ nhớ về chiến tranh.
Cô bé ngạc nhiên.
— Vậy phải nhớ gì nữa?
Minh mỉm cười.
— Hãy nhớ vì sao chúng ta cần hòa bình.
Cô bé gật đầu.
— Cháu hứa.
Nhiều năm sau, cô bé ngày nào trở thành một nhà báo.
Cô đi đến Điện Biên.
Cô đứng trên đồi A1, nơi ông Hoàng từng đứng.
Trong tay cô vẫn là chiếc hộp gỗ.
Cô mở lá thư cuối cùng.
Gió thổi qua.
Cô đọc từng dòng.
Rồi lấy máy ảnh ra.
Cô bắt đầu ghi lại những câu chuyện của những người lính năm xưa.
Không phải để khơi lại chiến tranh.
Mà để kể về những con người đã đi qua chiến tranh và mong muốn một điều rất giản dị:
Được sống.
Được trở về.
Được nhìn thấy quê hương bình yên.
Chiều hôm đó, cô đặt chiếc hộp xuống bên một bông hoa.
— Ông ơi, cháu đã hiểu rồi.
— Cháu sẽ kể tiếp.
Mặt trời dần khuất sau những ngọn núi.
Lá cờ đỏ tung bay trong gió.
Ở phía xa, những đứa trẻ đang chơi trên con đường.
Tiếng cười vang lên giữa một Điện Biên yên bình.
Cô gái nhìn theo.
Cô chợt hiểu rằng câu chuyện của Hoàng và những người lính năm xưa chưa bao giờ thực sự kết thúc.
Nó đã trở thành một ngọn lửa.
Ngọn lửa ấy được truyền từ người này sang người khác.
Từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Không phải ngọn lửa của chiến tranh.
Mà là ngọn lửa của ký ức, lòng biết ơn và khát vọng hòa bình.
Và chừng nào còn có người kể lại...
ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ tắt.


