Bài viết

Ngọn Lửa Không Tắt

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn Lửa Không Tắt

Ngày xưa, khi vùng đất Sơn Lương còn thưa vắng người qua lại, giữa một thung lũng rộng lớn có một ngọn núi tên là Khau Lửa.

Người dân kể rằng trên đỉnh núi có một ngọn lửa thiêng cháy suốt ngày đêm.

Điều kỳ lạ là dù mưa lớn đến đâu, ngọn lửa ấy cũng không bao giờ tắt.

Dưới chân núi có một bản nhỏ sinh sống bằng nghề làm nương.

Trong bản có cậu bé tên Sùng.

Sùng mồ côi cha từ nhỏ, sống cùng mẹ trong căn nhà đơn sơ.

Mỗi tối, cậu thường ngồi nhìn ánh lửa đỏ hồng trên đỉnh Khau Lửa và tự hỏi:

– Tại sao ngọn lửa ấy lại cháy mãi như vậy?

Nhưng không ai trả lời được.

Một năm nọ, hạn hán kéo dài.

Ruộng nương khô nứt.

Suối cạn dần.

Cây cối héo úa.

Người dân trong bản vô cùng lo lắng.

Nhiều người cho rằng thần núi đang nổi giận.

Một đêm, Sùng mơ thấy một cụ già tóc bạc.

Cụ chỉ tay về phía đỉnh Khau Lửa rồi nói:

– Muốn cứu bản làng, con hãy lên đỉnh núi tìm ngọn lửa thiêng.

Sáng hôm sau, Sùng quyết định lên đường.

Cậu băng qua những cánh rừng già, vượt qua những vách đá dựng đứng.

Sau một ngày một đêm, cuối cùng cậu cũng đến được đỉnh núi.

Nhưng trước mắt cậu không phải là một ngọn lửa khổng lồ.

Đó chỉ là một đốm lửa nhỏ đang cháy giữa bãi đá.

Sùng ngạc nhiên:

– Chỉ có vậy thôi sao?

Bất chợt, giọng nói của cụ già trong giấc mơ vang lên:

– Con thấy gì trong ngọn lửa ấy?

Sùng nhìn thật lâu rồi đáp:

– Cháu thấy sự ấm áp.

– Còn gì nữa?

– Cháu thấy ánh sáng.

– Còn gì nữa?

Cậu suy nghĩ rất lâu rồi nói:

– Cháu thấy hy vọng.

Ngay lúc ấy, ngọn lửa bừng sáng.

Từ trong ánh lửa, hàng ngàn tia sáng đỏ bay lên trời rồi tỏa xuống khắp các sườn núi.

Những nơi ánh sáng chạm tới, cây cối bắt đầu xanh trở lại.

Những mạch nước dần hồi sinh.

Những cánh đồng khô cằn trở nên màu mỡ.

Sùng vội chạy về báo tin cho dân bản.

Mọi người vui mừng khôn xiết.

Nhưng điều kỳ lạ hơn là từ ngày ấy, trên các sườn đồi của Sơn Lương xuất hiện những loài hoa đỏ rực như những ngọn lửa nhỏ.

Người dân gọi đó là Hoa Lửa.

Từ đó, mỗi khi gặp khó khăn, người dân lại nhìn những bông hoa đỏ ấy để nhắc nhở bản thân.

Rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp.

Cũng không nằm ở của cải.

Mà nằm ở niềm tin và hy vọng.

Nhiều năm sau, Sùng trở thành trưởng bản.

Một lần, đứa cháu nhỏ hỏi ông:

– Ông ơi, ngọn lửa trên đỉnh Khau Lửa còn cháy không?

Ông mỉm cười, đặt tay lên ngực mình rồi nói:

– Có chứ.

– Nó ở đâu ạ?

Ông nhìn về những triền đồi rực sắc hoa đỏ.

– Nó đang cháy trong trái tim của mỗi người Sơn Lương.

Ngọn lửa của lòng dũng cảm.

Ngọn lửa của tình đoàn kết.

Ngọn lửa của khát vọng vươn lên.

Và chừng nào những ngọn lửa ấy còn cháy, quê hương này sẽ còn phát triển, còn ấm áp và còn tràn đầy hy vọng.

Đó chính là ngọn lửa không bao giờ tắt của Sơn Lương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn