Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Đêm miền Tây năm ấy tối đen như mực. Gió từ con sông Long Hồ thổi hun hút qua những rặng dừa nước, mang theo mùi khói súng còn vương lại sau một trận càn. Trong căn chòi nhỏ nằm nép mình giữa vườn cây, cô bé Nguyễn Thị Hà ngồi ôm chặt đôi gối, lặng im nghe tiếng khóc nghẹn của người mẹ vừa nhận tin một người thân hy sinh.

Vĩnh Long08/06/2026BCH LCĐ Khoa Khoa học và sức khỏe - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngoài kia, quê hương chìm trong bom đạn. Những mái nhà cháy dở, những cánh đồng loang lổ dấu xe quân thù, những cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại… tất cả đã cướp mất tuổi thơ bình yên của cô gái nhỏ.

Hà lớn lên giữa chiến tranh như thế.

Năm cô tròn mười lăm tuổi, đôi mắt đã không còn nét hồn nhiên của một thiếu nữ. Trong ánh nhìn ấy là sự cứng cỏi của một người sớm hiểu rằng đất nước chỉ có thể bình yên khi có người đứng lên bảo vệ.

Ngày xin tham gia cách mạng, mẹ cô đã khóc.

— Con còn nhỏ quá, Hà à…

Cô gái nhỏ siết chặt bàn tay:
— Nếu ai cũng sợ, thì quê mình tới bao giờ mới hết chiến tranh hả má?

Câu nói ấy khiến người mẹ lặng đi.

Từ hôm đó, Nguyễn Thị Hà bước vào cuộc đời của người chiến sĩ với bí danh Thu Hà. Cô tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, rồi giữ chức Phó Đội và Thủ quỹ kháng chiến. Dáng người nhỏ bé nhưng đôi chân cô đã đi qua biết bao cánh rừng, băng qua những con đường đầy bom đạn để vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí cho lực lượng cách mạng.

Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, cả đội phải nằm im giữa bùn đất vì địch phục kích gần đó. Có lúc máy bay gầm rú trên đầu, đất đá tung lên mù mịt, vậy mà cô gái trẻ vẫn ôm chặt túi tài liệu vào lòng như giữ sinh mạng của chính mình.

Đồng đội thường nói:
— Con nhỏ Thu Hà gan lì hơn cả tụi con trai.

Cô chỉ cười. Nụ cười hiền nhưng ánh mắt luôn rực cháy niềm tin.

Rồi năm 1970, biến cố lớn nhất cuộc đời xảy đến.

Trong một lần hoạt động, cô bị địch bắt. Người con gái mới mười chín tuổi bị giải ra Côn Đảo — nơi được gọi bằng cái tên ghê rợn: “địa ngục trần gian”.

Những bức tường đá lạnh ngắt.
Những song sắt đặc quánh bóng tối.
Những trận đòn tra tấn kéo dài tưởng như xé nát thân thể con người.

Kẻ thù muốn cô khai ra cơ sở cách mạng.

Nhưng Nguyễn Thị Hà vẫn im lặng.

Chúng đánh cô đến ngất đi rồi dội nước cho tỉnh lại. Máu hòa cùng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt gầy gò của cô gái trẻ. Có những đêm đau đến không thể cử động, cô chỉ biết nhìn qua khe cửa sắt nhỏ hẹp để nhớ về quê hương.

Nhớ dòng sông Long Hồ.
Nhớ tiếng má gọi trong những chiều gió chướng.
Và nhớ lời thề ngày rời quê đi theo cách mạng.

Chính ký ức ấy đã giúp cô đứng dậy sau mỗi trận đòn.

Một nữ tù từng hỏi cô:
— Hà, sao em chịu nổi vậy?

Cô khẽ đáp, giọng yếu nhưng chắc:
— Vì em biết… ngoài kia đất nước vẫn đang chờ mình sống tiếp.

Câu nói giản dị ấy đã trở thành sức mạnh cho nhiều người tù chính trị trong những tháng ngày đen tối.

Rồi chiến tranh cũng kết thúc.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Nguyễn Thị Hà trở về quê hương trong vòng tay của đồng bào và đồng đội. Người con gái năm nào bước ra khỏi chiến tranh với đầy thương tích trên cơ thể, nhưng trái tim vẫn nguyên vẹn ngọn lửa yêu nước.

Lần này, cô chọn một mặt trận khác.

Không còn tiếng súng, không còn những chuyến hành quân xuyên rừng, nhưng cô tiếp tục cống hiến trong công tác Đoàn và phong trào thanh niên. Từ một cán bộ Đoàn tận tụy, cô trở thành Ủy viên Tỉnh Đoàn rồi Phó Bí thư Tỉnh Đoàn Vĩnh Long.

Cô thường nói với thế hệ trẻ:

— Chiến tranh kết thúc rồi, nhưng cuộc chiến giữ gìn lý tưởng sống và lòng yêu nước thì chưa bao giờ kết thúc cả.

Nhiều năm trôi qua, mái tóc người nữ chiến sĩ năm nào đã bạc màu thời gian. Nhưng mỗi lần kể lại chuyện cũ, ánh mắt cô vẫn sáng lên như ngọn lửa chưa từng tắt.

Có lần, trong buổi trò chuyện với thanh niên, cô chậm rãi nói:

— Mỗi trang sử của dân tộc được viết bằng máu của người chiến sĩ và cả nước mắt của những người mẹ, người chị đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước… Các con hôm nay sống trong hòa bình, phải biết trân trọng điều đó.

Cả hội trường lặng đi.

Ngoài sân, nắng chiều rơi vàng trên những hàng cây. Người nữ anh hùng năm xưa ngồi đó, bình dị như bao người mẹ miền Tây khác.

Nhưng sâu trong dáng hình nhỏ bé ấy là cả một thời hoa lửa.
Là những tháng năm kiên cường không khuất phục.
Là ngọn lửa yêu nước vẫn âm thầm cháy mãi qua bao thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn