Ngọn lửa không tắt
"Ngọn lửa không tắt" là câu chuyện kể về tình đồng đội thiêng liêng và tinh thần chiến đấu quả cảm của những người lính trẻ trong trận chiến Xuân Lộc tháng 4 năm 1975. Qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Văn Tư, câu chuyện tái hiện một thời kỳ lịch sử hào hùng khi những người con của quê hương Đồng Nai đã chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước để góp phần làm nên ngày toàn thắng của dân tộc.
Mỗi dịp tháng Tư về, ông Nguyễn Văn Tư lại bồi hồi nhớ về những ngày chiến đấu ác liệt tại Xuân Lộc – nơi được xem là "cánh cửa thép" bảo vệ Sài Gòn trước ngày giải phóng.
Ông kể rằng vào đầu tháng 4 năm 1975, chiến sự diễn ra vô cùng khốc liệt. Tiếng pháo nổ rung chuyển cả đất trời. Những người lính trẻ khi ấy hầu hết chỉ mới đôi mươi nhưng ai cũng mang trong mình ý chí quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Trong đơn vị của ông có một chiến sĩ trẻ tên Trần Văn Hải. Hải quê ở Biên Hòa, là con trai cả trong một gia đình có bốn anh em. Trước ngày nhập ngũ, Hải từng hứa với mẹ rằng khi đất nước hòa bình sẽ trở về xây cho gia đình một ngôi nhà mới.
Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của Hải nhận nhiệm vụ giữ vững một vị trí quan trọng. Địch liên tục phản kích bằng pháo binh và xe tăng. Khói lửa bao trùm cả trận địa.
Giữa lúc trận đánh đang diễn ra quyết liệt, một số đồng đội bị thương cần được đưa về phía sau. Không ngần ngại, Hải nhiều lần lao ra giữa làn đạn để cứu đồng đội. Mỗi lần trở về, bộ quần áo của anh lại lấm đầy đất đỏ và khói súng.
Đến lần cuối cùng, khi đang dìu một đồng đội bị thương nặng về nơi an toàn, Hải đã bị mảnh đạn găm trúng. Dù bị thương rất nặng, anh vẫn cố gắng động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Ông Tư nghẹn ngào nhớ lại:
"Điều tôi nhớ nhất là nụ cười của Hải. Trước khi nhắm mắt, cậu ấy chỉ nói một câu: 'Nhất định đất nước sẽ hòa bình, các anh cố gắng nhé'."
Những người còn sống đã biến nỗi đau thành sức mạnh. Họ tiếp tục chiến đấu với quyết tâm cao nhất. Vài ngày sau, chiến thắng Xuân Lộc đã góp phần mở đường cho Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đưa đất nước đến ngày toàn thắng 30 tháng 4 năm 1975.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh người đồng đội trẻ tuổi năm nào vẫn luôn hiện hữu trong ký ức của ông Tư. Mỗi lần đến nghĩa trang liệt sĩ thắp nén hương tưởng niệm, ông lại kể cho thế hệ trẻ nghe về những con người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Ông thường nói:
"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước của thế hệ chúng tôi không bao giờ tắt. Chúng tôi mong thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục giữ gìn và phát huy những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương để có được."
Ngày nay, trên mảnh đất Đồng Nai anh hùng, những khu phố mới, những nhà máy hiện đại mọc lên từng ngày. Cuộc sống thanh bình chính là minh chứng rõ nét nhất cho giá trị của hòa bình và sự hy sinh cao cả của những người đi trước.



