Bài viết

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, làng quê nhỏ ven sông không còn tiếng cười rộn ràng như trước

Quảng Trị24/01/2026Nguyễn Hoàng Duy (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, làng quê nhỏ ven sông không còn tiếng cười rộn ràng như trước. Thay vào đó là tiếng máy bay gầm rú và những đêm dài không ngủ. Trong hoàn cảnh ấy, nhiều thanh niên trẻ đã tạm biệt gia đình, rời mái nhà thân yêu để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Buổi tiễn quân hôm ấy, mẹ nắm chặt tay con trai, nước mắt lăn dài nhưng vẫn cố mỉm cười. Người cha lặng lẽ chỉnh lại quai ba lô cho con, ánh mắt đầy tin tưởng. Người lính trẻ ra đi mang theo chiếc khăn tay mẹ may, lá thư dặn dò của gia đình và một lời hứa sẽ chiến đấu đến cùng vì độc lập, tự do của dân tộc.

Trên chiến trường ác liệt, các anh phải đối mặt với mưa bom, bão đạn và muôn vàn gian khổ. Có những đêm hành quân trong rừng sâu, đôi chân rớm máu, bụng đói cồn cào, nhưng không ai nản chí. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua hiểm nguy. Tình đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh, giúp họ vững vàng nơi tuyến lửa.

Ở hậu phương, các bà mẹ, chị em và thiếu niên, nhi đồng ngày đêm tăng gia sản xuất, nuôi giấu cán bộ, góp từng hạt gạo, từng tấm áo gửi ra tiền tuyến. Những lá thư thấm đẫm yêu thương đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm trái tim người lính giữa chiến trường khốc liệt.

Rồi ngày chiến thắng cũng đến. Đất nước nở hoa hòa bình, dòng sông lại hiền hòa chảy, cánh đồng xanh mướt lúa non. Có người lính trở về trong niềm vui đoàn tụ, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhưng tất cả đã làm nên một thời hoa lửa hào hùng, để hôm nay thế hệ thiếu nhi được sống trong độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn