Ngọn lửa không tắt
Dương Ngọc Vệ sinh năm 1940, lớn lên giữa những mùa lúa nối nhau trên cánh đồng quê. Tuổi hai mươi của ông chưa kịp tròn giấc mơ riêng thì đất nước gọi tên. Ông khoác ba lô ra đi, mang theo lời dặn của mẹ và niềm tin mộc mạc: đánh giặc rồi sẽ về.
Dương Ngọc Vệ sinh năm 1940, lớn lên giữa những mùa lúa nối nhau trên cánh đồng quê. Tuổi hai mươi của ông chưa kịp tròn giấc mơ riêng thì đất nước gọi tên. Ông khoác ba lô ra đi, mang theo lời dặn của mẹ và niềm tin mộc mạc: đánh giặc rồi sẽ về.
Những năm tháng thời hoa lửa, ông Vệ đi qua rừng sâu, qua mưa bom và những đêm hành quân không trăng. Có những buổi sáng tỉnh dậy bên giao thông hào, đất còn rung lên vì đạn pháo, bạn bè nằm lại phía sau. Trong một trận đánh ác liệt, mảnh bom xé gió lao tới, để lại trên thân thể ông những vết thương không bao giờ lành hẳn. Ông trở thành thương binh từ đó.
Ngày hòa bình, ông rời quân ngũ, mang theo chiếc chân đau mỗi khi trái gió trở trời, và ký ức không thể quên về đồng đội. Ông trở về quê, rồi an cư tại xã Xuân Tín. Ngôi nhà nhỏ nằm yên giữa xóm làng, sáng nghe tiếng gà gáy, chiều nhìn khói lam bảng lảng. Người ta vẫn thấy ông chống gậy ra hiên, đôi mắt trầm lắng nhưng ấm áp, kể cho lũ trẻ nghe chuyện một thời “đạn nổ như sấm, lòng người như thép”.
Ông Vệ không nói nhiều về nỗi đau. Ông chăm vườn, sửa lại hàng rào, dạy con cháu cách sống cho ngay thẳng. Mỗi dịp tháng Bảy về, trên ngực áo ông lấp lánh những kỷ niệm cũ, không phải để khoe, mà để nhắc nhớ: hòa bình hôm nay được trả bằng máu và tuổi xuân của biết bao người.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa trong lòng người thương binh năm ấy chưa bao giờ tắt. Nó cháy âm ỉ trong từng câu chuyện, từng nhịp thở của ông – ngọn lửa của ký ức, của hy sinh, và của một đời lặng lẽ vì Tổ quốc.



