Cựu chiến binh

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Đêm trên đảo rất yên tĩnh.

Chỉ có tiếng sóng đều đều vỗ vào bờ đá.

Trong căn phòng nhỏ của đơn vị, chiến sĩ trẻ Hùng đang đọc một cuốn sổ cũ mà người chỉ huy đưa cho anh.

Đó là những ghi chép về các thế hệ chiến sĩ từng làm nhiệm vụ ở Trường Sa.

Hùng đọc từng trang.

Có những dòng viết về những ngày nắng cháy.

Có những dòng kể về những cơn bão lớn.

Và có một trang nhắc đến Gạc Ma, ngày 14 tháng 3 năm 1988.

Hùng dừng lại.

Anh đọc rất chậm.

64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.

Anh khép cuốn sổ.

Ngoài cửa sổ, biển vẫn không ngừng chuyển động.


Sáng hôm sau, Hùng hỏi người chỉ huy:

— Anh ơi, tại sao những câu chuyện về những người đã hy sinh vẫn được kể lại sau nhiều năm như vậy?

Người chỉ huy trả lời:

— Vì một dân tộc không thể quên những người đã hy sinh cho mình.

— Nhưng nếu cứ nhắc lại những mất mát thì có khiến người ta đau buồn không?

Người chỉ huy nhìn ra biển.

— Có.

Ông im lặng một lúc rồi nói:

— Nhưng ký ức không chỉ để đau buồn. Ký ức còn để chúng ta biết trân trọng những gì đang có.

Hùng gật đầu.

Anh hiểu.


Chiều hôm ấy, Hùng cùng đồng đội trồng một hàng cây mới.

Đất trên đảo khô và nhiều đá.

Muốn trồng được một cây xanh không hề dễ.

Họ phải đào đất.

Trộn đất mới.

Che chắn cây khỏi gió.

Rồi tưới nước thật cẩn thận.

Một chiến sĩ trẻ than:

— Không biết bao giờ cây mới lớn.

Hùng cười:

— Chúng ta cứ chăm sóc. Rồi sẽ có ngày nó lớn.

Người kia hỏi:

— Nếu mình không còn ở đây thì sao?

Hùng đáp:

— Sẽ có người khác chăm tiếp.

Câu nói khiến mọi người im lặng.

Họ nhìn hàng cây nhỏ.

Ai cũng hiểu rằng nhiệm vụ của mình cũng giống như việc trồng cây.

Một thế hệ bắt đầu.

Thế hệ sau tiếp tục.

Rồi thế hệ khác lại tiếp bước.


Đêm xuống.

Hùng đứng trực bên bờ biển.

Ánh đèn từ đảo chiếu xuống mặt nước.

Anh nhớ đến gia đình.

Nhớ căn nhà nhỏ.

Nhớ những ngày còn đi học.

Anh cũng nhớ đến những người lính năm xưa.

Hùng tự hỏi:

“Họ đã nghĩ gì trong những giây phút cuối cùng?”

Anh không biết.

Nhưng anh biết chắc một điều:

Họ đã lựa chọn thực hiện nhiệm vụ của mình.

Và sự hy sinh ấy đã trở thành một phần của lịch sử.

Hùng nhìn lá cờ Tổ quốc.

Anh khẽ nói:

— Chúng tôi sẽ tiếp tục.


Nhiều năm sau, Hùng rời quân ngũ.

Anh trở về quê và làm việc trong một trường học.

Trong tiết học về biển đảo, Hùng kể cho học sinh nghe về những ngày tháng ở Trường Sa.

Một học sinh hỏi:

— Thầy có sợ khi ở ngoài đảo không?

Hùng cười:

— Có những lúc khó khăn thì ai cũng có thể sợ.

— Vậy điều gì giúp thầy vượt qua?

Hùng trả lời:

— Nghĩ về những người bên cạnh mình và nghĩ về trách nhiệm của mình.

Một em khác hỏi:

— Thầy có nghĩ chúng em phải trở thành bộ đội mới có thể bảo vệ Tổ quốc không?

Hùng lắc đầu.

— Không.

Thầy bước đến bên bảng.

— Một bác sĩ cứu người. Một kỹ sư xây dựng. Một nhà khoa học nghiên cứu biển. Một giáo viên dạy học sinh hiểu lịch sử. Một ngư dân đánh bắt đúng pháp luật. Tất cả đều có thể góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước.

Cả lớp chăm chú lắng nghe.


Cuối tiết học, Hùng viết lên bảng:

“ĐỪNG ĐỂ NGỌN LỬA KÝ ỨC TẮT.”

Một học sinh hỏi:

— Ngọn lửa đó là gì ạ?

Hùng mỉm cười.

— Là lòng biết ơn.

— Và còn gì nữa?

— Là trách nhiệm.

Ngoài sân trường, lá cờ Tổ quốc đang bay trong gió.

Hùng nhìn ra ngoài.

Anh nhớ biển.

Nhớ những người đồng đội.

Nhớ những người đã hy sinh.

Và anh tin rằng ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Ngọn lửa không tắt là biểu tượng cho ký ức và lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 là một mất mát đau thương với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam. Ghi nhớ quá khứ không có nghĩa là sống trong hận thù, mà là biết trân trọng hòa bình, hiểu đúng lịch sử và biến lòng yêu nước thành những hành động thiết thực để xây dựng, bảo vệ đất nước và chủ quyền biển đảo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn