Ngọn lửa không tắt - Câu chuyện người lính thời hoa lửa

Một buổi chiều tháng tư, khi những tia nắng cuối ngày còn vương trên con đường nhỏ, trong không khí hướng về ngày kỷ niệm 30/4, tôi khoác lên mình màu áo xanh thanh niên tìm đến nhà bác Lê Đình Cử – một cựu chiến binh sống ở thôn 2, xã Đơn Dương. Ngôi nhà giản dị nép mình dưới tán cây, yên bình đến lạ. Ít ai biết rằng, người đàn ông với nụ cười hiền hậu ấy đã từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Bác sinh ngày 10 tháng 6 năm 1955, nay đã bước sang tuổi ngoài sáu mươi. Căn nhà nhỏ của bác nằm yên bình giữa vùng quê, nhưng ẩn chứa trong đó là cả một quá khứ đầy gian khổ và hào hùng.
Bác nhập ngũ từ năm 1973 khi đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Bom đạn dội xuống khắp miền Nam, những tuyến đường vận tải trở thành mục tiêu đánh phá liên tục của kẻ thù nhằm cắt đứt sự chi viện cho chiến trường, bác phục vụ trong quân đội đến cuối năm 1980, với tổng thời gian là 7 năm 5 tháng. Trong những năm tháng ấy, bác chiến đấu trong đơn vị C11, C33, D33 – Cửu vận tải, nhiệm vụ của bác là vận chuyển lương thực, vũ khí, đạn dược đến các đơn vị chiến đấu. Đây là công việc không trực tiếp cầm súng, nhưng lại mang ý nghĩa sống còn. Bởi nếu thiếu hậu cần, chiến trường sẽ không thể duy trì.
Bác kể: những chuyến đi thường diễn ra trong đêm tối. Không có ánh đèn, không có đường bằng phẳng, chỉ có rừng sâu, suối lạnh và những con đường đầy bom đạn. Máy bay địch luôn rình rập, sẵn sàng ném bom bất cứ lúc nào khi phát hiện dấu vết vận chuyển.

“Có những lúc vừa đi vừa nghe tiếng máy bay trên đầu, tim như muốn ngừng đập,” bác nhớ lại. “Nhưng không ai được phép dừng lại.”
Khi tôi hỏi: “Lúc tham gia kháng chiến, bác đã có suy nghĩ hay cảm xúc như thế nào ạ?”
Bác trầm ngâm một lúc rồi trả lời:“Lúc đấy mình chỉ biết đi phục vụ chiến đấu đến nơi đến chốn, lỡ có hy sinh thì thôi, nếu còn sống thì quyết đi đến cùng để về đến trung đoàn mang lại sự tự do cho đất nước và dân mình.”
Câu trả lời giản dị nhưng khiến tôi lặng đi một lúc. Đó không chỉ là suy nghĩ của riêng bác, mà còn là tinh thần chung của cả một thế hệ – sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc thân yêu.
Sau khi tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, góp phần vào ngày toàn thắng 30/4, bác tiếp tục tham gia chiến dịch biên giới Tây Nam. Tại đây, bác và đồng đội lại một lần nữa đối mặt với hiểm nguy. Bác nhớ rõ một lần đơn vị bị địch tấn công. May mắn thay, hôm đó chỉ mất xe vận tải, không có thiệt hại về người. “Chỉ cần còn người là còn hy vọng,” bác nói, ánh mắt ánh lên niềm xúc động. Nhưng không phải lần nào cũng may mắn đến thế, có những lần đồng đội của bác đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Nói đến đây bác đã không kìm được nước mắt mà hồi niệm lại quá khứ. Nhưng chính tình đồng đội, sự đoàn kết đã giúp bác và mọi người vượt qua mọi khó khăn. “Chỉ cần có nhau, chúng tôi không sợ gì cả,” bác nói.
Tháng 12 năm 1980, sau nhiều năm cống hiến, bác xuất ngũ trở về địa phương tại phường Hải Nam, thị xã Nghi Sơn, tỉnh Thanh Hóa (nay là xã Sao Vàng, tỉnh Thanh Hóa). Rời quân ngũ, bác bắt đầu một cuộc sống mới – xây dựng kinh tế gia đình, góp phần phát triển quê hương. Đến năm 1998, bác vào Lâm Đồng sinh sống và gắn bó với mảnh đất này cho đến hôm nay.
Ngồi trước tôi, bác không kể về chiến tranh bằng sự tự hào phô trương, mà bằng những ký ức giản dị, chân thực. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến câu chuyện trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Tôi chợt nhận ra rằng, chiến tranh không chỉ là những con số hay sự kiện trong sách giáo khoa. Đó là những con người thật, những cuộc đời thật, những hi sinh thầm lặng mà thế hệ hôm nay cần ghi nhớ. Qua câu chuyện của bác, tôi hiểu rõ hơn sự hi sinh to lớn của những người chiến sĩ ấy. Những điều tưởng chừng xa vời trong sách vở nay trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết. Những câu chuyện không hề khoa trương, nhưng lại khiến lòng người nghẹn lại.
Trước khi chia tay, bác Cử nhẹ nhàng dặn dò:“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình, hãy biết trân trọng, học tập thật tốt và sống có ích cho xã hội.”
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Rời khỏi căn nhà nhỏ khi chiều đã buông, trong lòng tôi vẫn còn vang vọng những lời kể chân thành ấy. “Thời hoa lửa” không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay – ngọn lửa của lòng yêu nước, trách nhiệm và khát vọng cống hiến.

Qua đó chúng ta biết rằng, thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình –đã đánh đổi bằng xương máu và nước mắt của bao thế hệ cha anh ta. Vì vậy, chúng ta không chỉ biết ơn mà còn phải sống có trách nhiệm: học tập tốt, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp. Lòng yêu nước không chỉ thể hiện ở những điều lớn lao, mà bắt đầu từ những hành động nhỏ mỗi ngày – sống tốt, sống có ích và không ngừng cố gắng vì tương lai của Tổ quốc.
Thông điệp gửi đến các bạn trẻ: “ Chúng ta không được chọn sinh ra trong chiến tranh, nhưng có thể chọn cách sống xứng đáng với những người đã hi sinh cho hòa bình hôm nay.”



