Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT – CÂU CHUYỆN VỀ NGUYỄN VĂN TRỖI

Hưng Yên22/11/2025PHẠM HUYỀN THƯ (Đoàn xã Việt Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ XX, đất nước Việt Nam chìm trong khói lửa. Ở miền Nam, đế quốc Mỹ và chính quyền tay sai Sài Gòn gieo rắc chiến tranh, bắt bớ, đàn áp phong trào yêu nước. Trong bối cảnh ấy, một chàng trai trẻ ở làng Thanh Quýt (huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) lớn lên giữa tiếng bom đạn, tiếng ru buồn của mẹ và niềm khát khao cháy bỏng: “Phải giành lại hòa bình cho đất nước.”

Nguyễn Văn Trỗi – cái tên sau này trở thành biểu tượng – vốn chỉ là một người thợ điện bình thường. Anh yêu nghề, yêu quê hương, và có một tình yêu giản dị với cô gái trẻ tên Phan Thị Quyên. Họ dự định làm lễ cưới vào tháng 4 năm 1964 – một mùa xuân đầy hy vọng. Nhưng giữa những ngày hạnh phúc ngắn ngủi, tiếng gọi của Tổ quốc vang lên. Anh gác lại tình riêng, gia nhập lực lượng biệt động Sài Gòn, thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt để góp phần vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Tháng 5 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi nhận lệnh tham gia một kế hoạch táo bạo: đặt mìn đánh vào đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara và Đại sứ Mỹ Henry Cabot Lodge – những kẻ đứng đầu trong việc chỉ đạo chiến tranh xâm lược Việt Nam. Anh biết rõ đây là nhiệm vụ “một đi không trở lại”, nhưng vẫn mỉm cười nhận lời. Anh nói với đồng đội:

“Nếu tôi ngã xuống, xin đừng tiếc. Hãy coi đó là một viên đá nhỏ góp phần lát đường cho ngày Tổ quốc độc lập.”

Tuy nhiên, kế hoạch bị lộ. Ngày 9 tháng 5 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị mật vụ Sài Gòn bắt giữ. Từ đó, anh bị giam trong nhà lao Chí Hòa – nơi khét tiếng với những đòn tra tấn tàn bạo.

Trong căn buồng giam ẩm thấp, bóng tối và roi vọt không khiến Nguyễn Văn Trỗi khuất phục. Bọn giặc thay nhau tra hỏi, dụ dỗ, hứa tha chết nếu anh khai ra đồng đội. Nhưng anh chỉ mỉm cười:

“Tôi chỉ biết có một điều: Tôi là người Việt Nam. Tôi yêu Tổ quốc tôi. Các ông không thể hiểu được lòng yêu nước của một dân tộc bị áp bức đâu.”

Địch không khuất phục được anh bằng đòn roi, chúng tìm cách lợi dụng người vợ trẻ của anh – chị Phan Thị Quyên – để lung lạc tinh thần. Nhưng khi hai người gặp nhau lần cuối trong nhà lao, Nguyễn Văn Trỗi chỉ nắm chặt tay vợ và nói:

“Hãy mạnh mẽ lên, Quyên ạ. Anh không chết đâu, anh chỉ đi làm nhiệm vụ dài lâu cho đất nước mình thôi.”

Đó là những lời cuối cùng của người chồng, người chiến sĩ, người anh hùng.

Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, địch đưa Nguyễn Văn Trỗi ra pháp trường ở khu vực cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi, TP. Hồ Chí Minh). Trước họng súng kẻ thù, anh hiên ngang bước đi, đầu ngẩng cao, ánh mắt sáng rực như ngọn lửa.

Khi bọn lính bịt mắt anh, Nguyễn Văn Trỗi gạt đi:

“Để tôi được nhìn rõ mặt bọn phản quốc và quân xâm lược trước khi chết!”

Đám đông lặng đi. Rồi anh cất giọng mạnh mẽ:

“Hãy nhớ lấy lời tôi! Nguyễn Văn Trỗi chết, nhưng hàng triệu người Việt Nam sẽ vùng dậy tiêu diệt bọn xâm lược! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”

Những phát súng vang lên. Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống, máu anh thấm vào lòng đất mẹ. Nhưng cũng từ giây phút ấy, một ngọn lửa vĩnh hằng được thắp sáng trong trái tim của cả dân tộc Việt Nam.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một trang sử bi hùng, mà còn là bài học về niềm tin, lòng dũng cảm và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc.

Anh ra đi, nhưng tên anh vẫn sống mãi cùng non sông, cùng tiếng gọi thiêng liêng của đất mẹ Việt Nam: “Tổ quốc, độc lập, tự do – muôn năm!”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT – CÂU CHUYỆN VỀ NGUYỄN VĂN TRỖI | Câu chuyện thời hoa lửa