Bài viết

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT – CÂU CHUYỆN VỀ VÕ THỊ SÁU

Đà Nẵng29/04/2026Nguyễn Văn Quốc Hội (Trường THPT Thái Phiên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên pháp trường, chị Võ Thị Sáu vẫn hiên ngang, ánh mắt kiên định không chút sợ hãi. Trước họng súng kẻ thù, chị cất cao tiếng hát, như thách thức mọi bạo lực và cái chết.

Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ trong một gia đình nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, chị đã sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giặc chiếm đóng, nhân dân bị áp bức, nên trong lòng nung nấu ý chí đứng lên đấu tranh.

Năm 14 tuổi, chị tham gia lực lượng kháng chiến, làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát và ném lựu đạn tiêu diệt quân địch. Dù còn rất trẻ, chị đã nhiều lần lập công, khiến kẻ thù khiếp sợ.

Trong một lần làm nhiệm vụ, chị bị bắt. Dù bị tra tấn dã man, chị vẫn kiên cường không khai báo, giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Kẻ thù đã đưa chị ra xét xử và kết án tử hình khi chị mới 16 tuổi.

Sáng ngày 23/1/1952, tại pháp trường ở Côn Đảo, chị Võ Thị Sáu bước ra với dáng vẻ bình thản. Chị từ chối bị bịt mắt, hiên ngang nhìn thẳng vào họng súng. Trước giây phút cuối cùng, chị vẫn cất cao tiếng hát, thể hiện tinh thần bất khuất của người con đất Việt.

Sự hy sinh của chị đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường. Tên tuổi Võ Thị Sáu sống mãi trong lòng dân tộc, là tấm gương sáng cho bao thế hệ thanh niên noi theo.Võ Thị Sáu – Wikipedia tiếng Việt

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn