Ngọn lửa không tắt – câu chuyện về Võ Thị Sáu
Ngọn lửa không tắt – câu chuyện về Võ Thị Sáu
Tôi là một sinh viên của thế hệ hôm nay – thế hệ được lớn lên trong hòa bình,
được tự do theo đuổi ước mơ, được học tập dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi.
Nhưng mỗi lần nghĩ về quá khứ, tôi lại tự hỏi: nếu mình sinh ra trong những năm tháng
chiến tranh, liệu tôi có đủ can đảm như những người đi trước?
Câu hỏi ấy trở nên day dứt hơn khi tôi tìm hiểu về Võ Thị Sáu – người con gái
anh hùng của đất nước.
Chị sinh năm 1933 tại Bà Rịa – Vũng Tàu. Khi tôi mười sáu tuổi, tôi đang lo lắng
cho kỳ thi đại học, còn chị – ở tuổi mười sáu – đã tham gia hoạt động cách mạng, đã
ném lựu đạn vào đội lính thực dân để bảo vệ quê hương. Ở tuổi mười bảy, khi tôi còn
đang sống trong sự chở che của gia đình, chị bị bắt, tra tấn dã man nhưng vẫn không
khai báo, không lùi bước.
Tôi đọc lại những dòng tư liệu kể về buổi sáng chị ra pháp trường tại Côn Đảo.
Người con gái nhỏ bé ấy không hề run sợ. Chị từ chối bịt mắt. Chị hát. Trong giây phút
đối diện với cái chết, chị vẫn hiên ngang, bình thản. Tôi cố tưởng tượng mình trong
hoàn cảnh ấy – chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến tim tôi thắt lại.
Điều khiến tôi xúc động không chỉ là sự hy sinh, mà là tinh thần của một tuổi trẻ
sống trọn vẹn cho lý tưởng. Chị không có một tuổi trẻ bình yên như tôi. Không có giảng
đường đại học, không có những buổi cà phê cùng bạn bè, không có những dự định
tương lai riêng mình. Tuổi xuân của chị gắn liền với khói lửa, với nhà tù, với bản án tử
hình. Nhưng chị đã chọn con đường ấy – một cách tự nguyện, kiêu hãnh và đầy tin yêu
vào ngày đất nước được tự do.
Tôi nhận ra, hòa bình mà tôi đang hưởng hôm nay được đánh đổi bằng những
hy sinh như thế. Những người như Võ Thị Sáu đã biến tuổi trẻ của mình thành ngọn
lửa, thắp sáng cả một thời kỳ tăm tối. Ngọn lửa ấy không chỉ cháy trong chiến tranh, mà
còn âm thầm cháy trong lòng thế hệ sau – nhắc chúng tôi sống có trách nhiệm hơn, biết
ơn hơn và can đảm hơn.
Là một sinh viên, tôi không cầm súng ra trận. Nhưng tôi có thể học tập nghiêm
túc, sống tử tế, dám ước mơ và dám cống hiến. Tôi có thể biến lòng biết ơn thành hành
động cụ thể: góp phần xây dựng đất nước bằng tri thức và sự nỗ lực của chính mình.
“Những câu chuyện thời hoa lửa” không phải để chúng ta chỉ rơi nước mắt khi
nhớ về, mà để chúng ta soi mình vào đó. Mỗi khi cảm thấy mệt mỏi hay muốn bỏ cuộc,
tôi lại nghĩ về hình ảnh người con gái mười bảy tuổi hiên ngang giữa pháp trường năm
ấy. Và tôi hiểu rằng: nếu chị có thể mạnh mẽ giữa cái chết, thì tôi càng phải mạnh mẽ
giữa hòa bình.
Ngọn lửa của chị – ngọn lửa của tuổi trẻ Việt Nam – sẽ không bao giờ tắt.


