Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn lửa không tắt của người thanh niên xung phong

Trong những câu chuyện mà em được nghe kể về một thời “hoa lửa”, có một nhân vật khiến em đặc biệt xúc động – đó là ông Nguyễn Văn Du, sinh năm 1940, quê ở Thanh Thủy, Phú Thọ. Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho tinh thần dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của lớp thanh niên xung phong năm xưa.

Phú Thọ26/03/2026Lê Thị Hải Yến (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những câu chuyện mà em được nghe kể về một thời “hoa lửa”, có một nhân vật khiến em đặc biệt xúc động – đó là ông Nguyễn Văn Du, sinh năm 1940, quê ở Thanh Thủy, Phú Thọ. Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho tinh thần dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của lớp thanh niên xung phong năm xưa.

Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi vừa tròn đôi mươi, ông Du đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Rời quê hương với mái nhà tranh đơn sơ, ông mang theo trong tim lòng yêu nước và ý chí góp sức mình cho Tổ quốc.

Công việc của ông và đồng đội khi ấy vô cùng gian khổ. Họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi tuyến đầu, nhưng lại là những người “mở đường, giữ đường” – đảm bảo cho những đoàn xe vận tải chở lương thực, vũ khí ra mặt trận được thông suốt. Những con đường bị bom đạn cày xới, những hố sâu chằng chịt, tất cả đều được lấp lại bằng chính sức người và cả sự hy sinh.

Ông từng kể, có những đêm mưa rừng tầm tã, đất đá sạt lở, cả đội vẫn phải thức trắng để san lấp, sửa đường. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, bom có thể rơi bất cứ lúc nào, nhưng không ai rời vị trí. “Đường còn tắc là lòng còn nóng”, câu nói ấy đã trở thành động lực để họ vượt qua sợ hãi.

Có lần, trong một trận bom ác liệt, một đoạn đường huyết mạch bị phá hủy hoàn toàn. Nếu không kịp sửa chữa, cả đoàn xe phía sau sẽ bị ùn lại, ảnh hưởng đến chiến trường. Không chút do dự, ông Du cùng đồng đội lao vào khói lửa, dùng cuốc xẻng, thậm chí cả tay không để dọn đất đá. Khi con đường vừa thông, đoàn xe tiếp tục lăn bánh cũng là lúc ai nấy mới nhận ra mình đã kiệt sức, quần áo lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt lại sáng lên niềm vui khó tả.

Chiến tranh kết thúc, ông Du trở về quê hương Thanh Thủy với đôi bàn tay chai sạn và ký ức không thể nào quên. Ông sống giản dị, chăm lo gia đình và luôn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Đối với thế hệ trẻ, ông không chỉ là một người kể chuyện, mà còn là “ngọn lửa sống” truyền lại tinh thần yêu nước và ý chí vượt khó.

Nghe ông kể chuyện, em hiểu rằng: chiến thắng không chỉ đến từ những trận đánh nơi tiền tuyến, mà còn được làm nên từ những con đường, những giọt mồ hôi và cả máu của những người thanh niên xung phong như ông Nguyễn Văn Du.

Câu chuyện của ông khép lại, nhưng ngọn lửa năm xưa dường như vẫn cháy mãi – âm ỉ mà bền bỉ, soi sáng cho thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa không tắt của người thanh niên xung phong | Câu chuyện thời hoa lửa