Bài viết

Ngọn Lửa Không Tắt Dưới Lòng Đất Trường Sơn

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Văn Hoàng (Trường TH và THCS Tây Đô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn Lửa Không Tắt Dưới Lòng Đất Trường Sơn

Đêm Trường Sơn tháng Chín, không trăng. Cái lạnh thấm sâu từ sương núi, len lỏi qua lớp áo bông đã sờn rách, quấn lấy Đại đội Trinh sát Công binh 559. Họ là những người lính mở đường, những "con kiến thợ" âm thầm dũi mình vào lòng đất, vào gọng kìm của lửa đạn, để con đường huyền thoại mang tên Hồ Chí Minh được thở, được sống và dẫn những đoàn xe, những bước chân ra tiền tuyến lớn.

Binh nhất Nguyễn Văn Thành siết chặt chiếc cuốc chim, hơi thở của anh quyện lại thành làn khói mờ ảo trong đêm tối. Mười chín tuổi, Thành mang dáng người nhỏ thó, nhưng đôi vai rắn chắc đã gánh trên mình trọng trách của cả một đại đội: Tìm và gỡ bom. Anh Thành không chỉ là lính công binh, anh là người lính trinh sát, người đi tiên phong. Mở đường trong chiến tranh không phải là rải đá, san lấp đất mà là đánh cược mạng sống với tử thần, nơi mỗi bước chân đều có thể chạm vào một quả bom từ trường, một quả M79 hay một bãi mìn dày đặc.

Đoạn đường đêm nay cần được thông gấp nằm ở Km27, trọng điểm địch đánh phá suốt một tuần qua. Tin tức từ trinh sát báo về: máy bay B-52 rải thảm, tiếp theo là bom xuyên, bom nổ chậm và loại bom từ trường cực kỳ nguy hiểm, nằm im lìm dưới lớp đất đỏ bazan. Đã có hai tiểu đội công binh bị thương nặng khi cố gắng dọn dẹp vào ban ngày. Mạng sống của hàng trăm chiến sĩ và số phận của chuyến hàng tiếp tế khẩn cấp phụ thuộc vào tốc độ và sự chính xác của Thành và đồng đội.

Thành bò mình sát đất, tay trái mang cuốc chim, tay phải cầm chiếc gậy tre vót nhọn, cứ ba tấc đất lại cắm xuống một lần để dò mìn. Đó là cách dò thủ công nhất, thô sơ nhất, nhưng lại ít gây ra chấn động kích nổ. Ánh mắt Thành, dưới vành mũ tai bèo, căng thẳng và sắc lạnh, quét liên tục trên mặt đất.

"Cộp!"

Chiếc gậy tre của Thành chạm vào vật cứng. Anh ngừng thở. Trái tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thành biết, đó không phải là đá. Anh dùng hai ngón tay gạt nhẹ lớp đất ẩm, rồi dùng đầu cuốc chim cạy ra. Mồ hôi lạnh toát ra trên lưng dù trời đang rét.

Quả bom từ trường màu xanh rêu, dài khoảng nửa mét, nằm chéo một góc. Anh lính trẻ đã quá quen thuộc với hình dáng của tử thần này. Vỏ bom chỉ là kim loại, nhưng bên trong chứa hàng chục kí thuốc nổ và ngòi nổ cảm ứng cực nhạy, chỉ cần một thay đổi nhỏ về từ trường, như tiếng động cơ xe tải, hay thậm chí là một chiếc cuốc chim bằng sắt...

Thành ra hiệu bằng tay cho Đại đội trưởng Lượng đang bò theo sau. Ánh sáng chỉ huy được thay bằng ngôn ngữ cơ thể, bằng hơi thở và sự tin tưởng tuyệt đối.

"Bom từ trường. Nằm sâu, còn nguyên," Thành thì thầm, giọng khàn đặc.

Đại đội trưởng Lượng gật đầu. Dù đã chứng kiến cảnh bom nổ không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần chạm trán trực diện với loại bom này, nỗi sợ hãi vẫn là một thứ gì đó nguyên thủy, lạnh buốt.

"Thành, nhớ kỹ lời dặn. Phải dùng dụng cụ phi kim loại. Cẩn thận."

"Rõ, Đại đội trưởng!"

Thành rút ra chiếc bay gỗ và cái xẻng tre đã được mài nhẵn. Trong túi áo, anh có một vật quý giá: một sợi dây thừng bện bằng xơ dừa và một tấm ván gỗ mỏng dính. Đó là dụng cụ bí mật để vô hiệu hóa bom từ trường mà bộ đội công binh đã tự mày mò ra.

Thành hít một hơi sâu, lấy lại sự bình tĩnh của mình. Anh nhớ về lời hứa với má ở quê: "Con đi, con sẽ không làm hổ danh người lính Cụ Hồ. Con sẽ về!" Lời hứa đó, cùng với hình ảnh con đường Trường Sơn nham nhở dưới chân, biến thành một nguồn sức mạnh kỳ lạ.

Anh bắt đầu đào đất xung quanh quả bom một cách chậm rãi, tỉ mỉ như một thợ điêu khắc đang chạm trổ. Anh phải đào rộng ra, sâu hơn, rồi khéo léo luồn tấm ván gỗ mỏng xuống dưới đáy quả bom, tách nó ra khỏi nền đất mà không gây ra bất kỳ rung động từ trường nào. Cả quá trình này phải mất gần một giờ đồng hồ trong im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng côn trùng kêu rỉ rả và tiếng gió xào xạc trên ngọn cây.

Sau khi đặt được tấm ván, Thành dùng sợi dây thừng xơ dừa luồn qua hai đầu, rồi từ từ kéo quả bom ra khỏi đường chính. Anh kéo lùi ra xa khoảng năm mươi mét, nép mình vào một gốc cổ thụ lớn, chờ đợi.

Đại đội trưởng Lượng ra hiệu: "Thành công rồi!"

Nhưng Thành biết, công việc chỉ mới bắt đầu. Bom từ trường là một cái bẫy. Khi xe đầu tiên đi qua, nó sẽ kích nổ.

Thành và đồng đội đã được huấn luyện bài học này: "Phải thử bom trước khi xe qua."

Không ai bảo ai, Binh nhất Thành lẳng lặng tiến đến một chiếc xe tải cũ bị hỏng, nằm lại sau trận càn trước. Anh đã tháo động cơ ra, chỉ còn lại khung sắt và thùng xe. Anh gắn một sợi dây thừng dài vào đầu xe.

"Đại đội trưởng, tôi kéo đây!" Thành nói lớn.

"Không được, Thành! Để tôi! Tôi là chỉ huy!" Đại đội trưởng Lượng cản lại.

Thành quay lại, nhìn thẳng vào mắt vị chỉ huy: "Đại đội trưởng, tôi biết cách nhất để kéo. Tôi đã làm điều đó ba lần rồi. Hơn nữa, nếu có chuyện gì, Đại đội trưởng còn phải chỉ huy anh em làm tiếp đoạn đường phía trước."

Đó không phải là sự liều lĩnh, đó là sự nhận lãnh trách nhiệm của người lính mở đường, người chấp nhận cái chết để đồng đội được sống.

Không chờ đợi thêm, Thành dùng hết sức lực của mình, ghì người xuống, kéo sợi dây. Chiếc xe tải không có động cơ, chỉ còn khung sắt, lăn bánh nặng nịch trên nền đất.

Tiếng động cơ xe tải cũ, dù không có máy, nhưng sự ma sát của kim loại trên nền đất, sự thay đổi từ trường nhẹ nhàng đã đủ để kích hoạt ngòi nổ.

"ẦM!!!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa xé toang màn đêm. Ánh chớp lửa đỏ rực, nóng rát hất tung đất đá và lá cây lên trời, rồi rơi xuống như mưa. Lửa đạn từ quả bom từ trường đã được kích nổ đúng lúc, đúng chỗ.

Thành, nép mình sau gốc cổ thụ, bị sức ép tạt mạnh vào vách cây. Tai anh ù đi, máu rỉ ra từ mũi. Nhưng anh vẫn cố gắng gượng dậy, nhìn về phía con đường.

Mặt đường đã bị xé toạc một vệt lớn, nhưng chỉ cách đường chính hơn mười mét. Thành đã thành công. Quả bom cuối cùng trong đoạn Km27 đã bị xử lý.

Đại đội trưởng Lượng chạy đến, ôm chặt lấy Thành: "Thành, chú em! Tốt lắm! Tuyệt vời!"

Khác với niềm vui vỡ òa của đồng đội, Thành chỉ thở phào nhẹ nhõm. Khuôn mặt anh lấm lem bùn đất và khói thuốc súng, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm kiêu hãnh thầm lặng.

"Thông đường, Đại đội trưởng! Cho xe qua!" Thành hét lên.

Chỉ ít phút sau, từ phía xa, tiếng động cơ xe tải quen thuộc gầm lên. Hàng chục chiếc xe UAZ, Zil-130, chở đầy hàng hóa, đạn dược, lương thực, hối hả lao qua đoạn đường vừa được khai thông, lao vào màn đêm Trường Sơn. Mỗi tiếng động cơ là một nhịp đập của sự sống, là một lời tri ân gửi đến những người lính công binh vô danh, đang âm thầm dọn dẹp, lấp hố bom, sẵn sàng hy sinh để con đường không bao giờ ngưng nghỉ.

Thành tựa lưng vào thân cây. Tay anh run rẩy. Anh không sợ bom, nhưng anh biết ơn cuộc đời đã cho anh sức mạnh để chiến thắng nó. Anh nhìn những chiếc xe nối đuôi nhau đi qua, và trong ánh đèn pha mờ ảo, anh thấy khuôn mặt rạng ngời của những đồng chí lái xe, những chiến sĩ bộ binh, những cô gái thanh niên xung phong.

Con đường là mạch máu của chiến trường. Người lính mở đường như Thành chính là những trái tim kiên cường, đập mãi không ngừng dưới lòng đất Trường Sơn lửa đạn. Anh biết, khi những đoàn xe này đến đích, chiến thắng sẽ đến gần hơn. Và anh sẽ lại tiếp tục vác cuốc, vác xẻng, tiến về phía trước, về phía những tiếng nổ, về phía những đoạn đường chưa được khai thông, dệt nên huyền thoại của một dân tộc không bao giờ khuất phục.

Ánh bình minh bắt đầu ló dạng sau rặng núi. Thành và đồng đội lại bắt đầu công việc lấp hố bom, chuẩn bị cho ngày chiến đấu mới. Con đường vẫn còn đó, nhuốm màu đất đỏ và mồ hôi, nhưng quan trọng hơn, nó đã được mở.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Lửa Không Tắt Dưới Lòng Đất Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa