Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ngọn lửa không tắt

Thanh Hóa11/08/2026Xã Cường Lợi (xã Cường Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối đời, bệnh xương khớp khiến việc đi lại của Anh hùng LLVT nhân dân Ngô Thị Tuyển ngày càng khó khăn. Ba năm trước, người bạn đời cũng lặng lẽ đi xa. Dẫu vậy, bà chưa một lần than thở. Nụ cười hiền hậu, giọng nói hào sảng và ý chí của người từng đi qua bom đạn vẫn luôn hiện hữu. Bà lặng lẽ chiến đấu với bệnh tật bằng nghị lực của người lính.

Đứng trước linh cữu bà, tôi nhớ cánh tay năm nào vẫn mạnh mẽ chỉ về phía trước khi trò chuyện với các chiến sĩ trẻ. Hôm nay, cánh tay ấy đã khép lại, nhưng con đường bà chỉ vẫn còn nguyên vẹn - con đường của lý tưởng, lòng yêu nước và sự cống hiến.

Mai này, những đoàn quân vẫn tiếp bước dưới Quân kỳ Quyết thắng, những chuyến tàu vẫn băng qua cầu Hàm Rồng. Có thể nhiều người chưa từng gặp Anh hùng Ngô Thị Tuyển, nhưng sẽ luôn biết rằng trên mảnh đất này từng có một người phụ nữ nhỏ bé mang ý chí sắt đá của cả dân tộc, suốt đời sống trọn với lời Bác dạy và lời thề của người chiến sĩ cách mạng.

Người nữ anh hùng đã thanh thản trở về với đồng đội, nhưng bà chưa bao giờ rời xa cuộc sống này. Bà vẫn hiện diện trong nhịp cầu Hàm Rồng, trong những câu chuyện truyền thống, trong ánh mắt của lớp chiến sĩ trẻ và trong ký ức của những người từng được nghe bà kể về những tháng năm "sống bám cầu, chết kiên cường dũng cảm".

Một đời người rồi sẽ khép lại, nhưng có những cuộc đời không bao giờ kết thúc. Bởi họ đã hóa thành ký ức của dân tộc, niềm tự hào của quê hương Hàm Rồng anh hùng và ngọn lửa bền bỉ tiếp tục thắp sáng lý tưởng yêu nước, ý chí cống hiến cho các thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa không tắt | Câu chuyện thời hoa lửa