Bài viết

Ngọn lửa không tắt

Đinh Yom (sinh năm 1944), quê làng Sto, xã Tây Nam, An Khê (Gia Lai). Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, ông tham gia lực lượng đội viên du kích xã Tây Nam. Tháng 1 năm 1966, trong khi chiến đấu tại khu vực suối Vong - đường 19, ông bị thương. Vết thương xuyên cánh tay phải, mất hai đốt ngón tay trỏ và bỏng nặng cả hai chân từ đầu gối trở xuống đã trở thành dấu tích của những năm tháng chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Tơ Tung (Đoàn xã Tơ Tung)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngọn lửa thiêu rụi cây rừng.

Có những ngọn lửa đốt cháy mái nhà.

Nhưng cũng có những ngọn lửa không thể nhìn thấy bằng mắt.

Đó là ngọn lửa của ý chí.

Trong những năm tháng chiến tranh, Đinh Yom là một đội viên du kích của xã Tây Nam. Công việc của ông gắn với những cung đường hiểm trở, những trận đánh bất ngờ và sự hiểm nguy luôn cận kề.

Tháng 1 năm 1966, tại khu vực suối Vong trên tuyến đường 19, ông bị thương trong chiến đấu.

Viên đạn xuyên qua cánh tay phải.

Hai đốt ngón tay trỏ không còn nguyên vẹn.

Lửa từ xăng chiến tranh cháy bỏng cả hai chân.

Những vết thương ấy theo ông suốt cuộc đời.

Có người nghĩ rằng lửa chỉ để lại những vết sẹo trên da thịt.

Nhưng điều đáng quý hơn là lửa không thể thiêu cháy được ý chí của con người.

Sau chiến tranh, người cựu du kích vẫn trở về với cuộc sống đời thường.

Dẫu mỗi khi thời tiết đổi thay, cánh tay lại nhức buốt.

Dẫu từng bước đi có thể nhắc ông nhớ về những vết bỏng năm xưa.

Ông vẫn sống, lao động và góp phần dựng xây quê hương như bao người khác.

Thời gian có thể làm những vết sẹo nhạt màu.

Nhưng không làm phai mờ ý nghĩa của sự hy sinh.

Mỗi vết sẹo trên cơ thể người lính là một trang sử không viết bằng mực.

Đó là những dòng chữ được khắc bằng lòng dũng cảm và sự lựa chọn đứng về phía Tổ quốc trong những năm tháng khó khăn nhất.

Hôm nay, khi ngọn lửa chiến tranh đã lùi xa, quê hương chỉ còn những bếp lửa ấm trong mỗi mái nhà, những ánh lửa của lễ hội cồng chiêng và niềm vui đoàn tụ.

Đó chính là ngọn lửa mà biết bao thế hệ đi trước đã góp phần gìn giữ bằng cả tuổi trẻ và máu xương của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn