Cựu chiến binh

Ngọn lửa không tắt

Hình ảnh cựu chiến binh A Điêu cùng những câu chuyện chiến tranh đã truyền cảm hứng về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và khơi dậy niềm tự hào dân tộc trong thế hệ trẻ.

Quảng Ngãi31/07/2026Trương Công Đức (Đoàn xã Đăk Mar)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn lửa không tắt

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Có những con người không cần phải nói quá nhiều về quá khứ, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt họ, ta cũng có thể cảm nhận được cả một bầu trời ký ức đang âm thầm sống dậy. Đó không phải là những ký ức êm đềm, mà là những năm tháng dữ dội, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Tôi đã có một buổi chiều như thế khi được gặp ông A Điêu, một cựu chiến binh sống tại tỉnh Quảng Ngãi, xã Đắk Mar, thôn Tu Ria Pêng. Cuộc gặp gỡ ấy không ồn ào, không kịch tính, nhưng lại để lại trong tôi một dư âm rất sâu – dư âm của một “thời hoa lửa”.

Con đường dẫn vào nhà ông là một lối đất đỏ nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo giữa những rặng cây xanh. Gió thổi qua làm lá xào xạc, mang theo mùi đất và mùi nắng rất quen thuộc của miền quê. Ngôi nhà của ông nằm nép mình giữa khoảng không yên tĩnh, mái ngói đã cũ, tường loang màu thời gian. Trước hiên nhà, vài chiếc ghế gỗ sờn màu được đặt sát nhau, như đã cùng ông chứng kiến bao mùa nắng mưa trôi qua. Không gian nơi đây bình dị đến lạ, nhưng lại khiến tôi cảm thấy trang nghiêm, như thể đang bước vào một miền ký ức thiêng liêng. Ông A Điêu ngồi trước hiên, dáng người gầy gò, lưng hơi còng. Mái tóc bạc phơ, làn da sạm nắng. Trên gương mặt ông, những nếp nhăn hằn sâu như từng vết khắc của thời gian. Đôi bàn tay gân guốc, chai sạn, run nhẹ khi đặt lên đầu gối. Một chân ông không còn cử động linh hoạt, mỗi lần đứng dậy đều phải chống tay thật mạnh. Đó là dấu vết còn sót lại của chiến tranh – thứ đã lấy đi của ông một phần thân thể, nhưng không thể lấy đi ý chí và lòng yêu nước.  

Khi ông bắt đầu kể, giọng nói trầm, chậm và đều, như thể từng lời đều phải đi qua rất nhiều kỷ niệm đau đáu. Ông nói về những ngày còn trẻ, khi khoác ba lô rời quê lên đường ra trận. Ông kể về những đêm hành quân trong rừng sâu, về tiếng bom nổ vang trời, về những người đồng đội đã ngã xuống mà chưa kịp nói lời từ biệt. Có lúc ông dừng lại rất lâu, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang trở về một thời đã qua. Tôi ngồi lặng im, tim mình se lại. Tôi hiểu rằng, để có được những ngày yên bình hôm nay, đã có biết bao con người phải đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi trẻ của mình.

Ngoài hiên, nắng chiều dần buông, ánh sáng vàng nhạt phủ lên mái tóc bạc của ông. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn thấy một người già yếu, mà thấy một con người từng sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Ông không kể công, không than thở, nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến tôi càng kính trọng hơn. Tôi nhận ra rằng, có những vết thương không phải để xót xa, mà để tự hào, bởi đó là minh chứng cho một thời sống đẹp, sống hết mình.

Rời khỏi ngôi nhà nhỏ ấy, tôi mang theo trong tim một cảm xúc rất khác. Tôi thấy mình cần sống chậm hơn để biết ơn, sống tốt hơn để xứng đáng. “Thời hoa rực lửa” của ông A Điêu không chỉ là ký ức của riêng ông, mà còn là ngọn lửa đang được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay – nhắc chúng tôi phải trân trọng hòa bình và gìn giữ những giá trị thiêng liêng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn