NGỌN LỬA KHÔNG TẮT GIỮA BÌNH YÊN
Thời gian có thể làm dịu đi những vết thương của chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa ký ức về một thời đã sống và hy sinh vì Tổ quốc. Với những người đã đi qua năm tháng ấy, ký ức không chỉ là quá khứ, mà còn là trách nhiệm gìn giữ cho thế hệ mai sau.
Lê Thị Mai nay đã bước sang tuổi xế chiều. Mái tóc đã điểm bạc, đôi bàn tay không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng ánh mắt bà vẫn giữ nguyên sự kiên định của một thời tuổi trẻ từng đi qua chiến tranh.
Thỉnh thoảng, bà được mời tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại trường học, đoàn thể địa phương. Mỗi lần đứng trước những gương mặt học sinh trong sáng, bà lại như được trở về với chính mình của nhiều năm về trước.
Bà kể về những ngày trên tuyến đường Trường Sơn, về những đêm mưa bom giữ đường, về những đồng đội đã nằm lại giữa núi rừng. Không phải để nhắc lại đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.
Có những lúc cả hội trường lặng đi. Không khí trở nên trang nghiêm, chỉ còn giọng kể chậm rãi của người từng trải. Những câu chuyện ấy không cầu kỳ, không hoa mỹ, nhưng lại chạm sâu vào nhận thức và cảm xúc của người nghe.
Sau mỗi buổi nói chuyện, bà thường đứng lại rất lâu nhìn các em học sinh ra về. Trong ánh mắt bà vừa có niềm vui, vừa có sự an lòng. Bởi bà hiểu rằng, ký ức của một thế hệ đã được trao lại cho thế hệ tiếp theo.
Bà từng nói: “Chúng tôi không cần các con phải sống trong quá khứ, chỉ cần các con không quên quá khứ để sống tốt hơn trong hiện tại.”
Ngọn lửa của một thời hoa lửa, vì thế, không hề tắt. Nó chỉ chuyển từ những con đường bom đạn năm xưa sang những bài học hôm nay, âm thầm nhưng bền bỉ, tiếp tục soi sáng hành trình của thế hệ mai sau.



