Cựu chiến binh

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT GIỮA ĐẠI NGÀN

Có những con người bước ra từ chiến tranh không mang theo hào quang của những bản anh hùng ca vang dội, nhưng cuộc đời họ lại chính là một khúc tráng ca bất tử về lòng yêu nước, ý chí và khát vọng vươn lên. Ông Bùi Văn Trịnh – Phó Giáo sư, Tiến sĩ ngành Kinh tế Nông nghiệp – là một con người như thế. Cuộc đời ông là hành trình đi từ khói lửa chiến khu đến giảng đường đại học, từ cậu bé nghèo giữa bom đạn trở thành nhà giáo, nhà khoa học tận tụy với quê hương đất nước.

Vĩnh Long20/05/2026BCH LCĐ Khoa Luật - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Trịnh sinh ngày 10 tháng 6 năm 1957 tại xã Hoài Hảo, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định – vùng đất miền Trung kiên cường quanh năm oằn mình trong mưa bom bão đạn. Tuổi thơ của ông gắn liền với tiếng máy bay gầm rú, với những đêm cả làng phải chạy giặc trong tiếng khóc xen lẫn tiếng bom rền vang trời.

Giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa, cậu bé Bùi Văn Trịnh sớm thoát ly lên chiến khu tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Núi rừng trở thành mái nhà, đồng đội trở thành người thân, còn những lớp học dựng tạm dưới tán cây già lại trở thành nơi nuôi lớn những ước mơ tuổi nhỏ.

Ở chiến khu năm ấy, những người thầy từ miền Bắc chi viện mang theo không chỉ sách vở mà còn mang cả ánh sáng tri thức giữa thời chiến. Dưới ngọn đèn dầu leo lét, bên tiếng côn trùng vọng giữa đại ngàn, lũ trẻ say sưa tập đánh vần từng con chữ. Không giấy trắng, không bàn ghế, nhiều khi chỉ là mảnh vỏ đạn hay mặt đất phủ đầy lá khô để tập viết, nhưng ai cũng nâng niu việc học như một điều thiêng liêng.

Cậu bé Trịnh ngày ấy học trong tiếng bom, viết chữ giữa những lần báo động, nhưng chưa từng từ bỏ khát vọng được học hành. Với ông, mỗi con chữ không chỉ mở ra tri thức mà còn mở ra hy vọng về tương lai của đất nước sau chiến tranh.

Chiến khu không chỉ có những ngày bình yên bên lớp học nhỏ mà còn là nơi chứng kiến biết bao mất mát đau thương. Những trận càn quét dữ dội của địch khiến núi rừng rung chuyển, khói lửa bao trùm khắp nơi. Có lúc sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng chính trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, tinh thần đồng chí, nghĩa tình quân dân lại càng sáng ngời. Những bàn tay nắm chặt nhau giữa hiểm nguy đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu bé năm nào vượt qua nỗi sợ hãi để tiếp tục sống, tiếp tục học và nuôi dưỡng niềm tin vào ngày mai hòa bình.

Năm 1975, đất nước thống nhất, ông theo đoàn quân tiếp quản trở về Đà Nẵng. Từ đây, một hành trình mới bắt đầu – hành trình chinh phục tri thức bằng nghị lực phi thường. Ông được Nhà nước tạo điều kiện học bổ túc văn hóa tại Quảng Nam – Đà Nẵng rồi tiếp tục theo học tại các trường bổ túc văn hóa thanh niên miền Trung. Trong những năm tháng khó khăn sau chiến tranh, người thanh niên ấy vẫn miệt mài bên trang sách với quyết tâm thay đổi cuộc đời bằng con đường học vấn.

Sự bền bỉ ấy cuối cùng cũng được đền đáp. Năm 1980, ông thi đậu vào ngành Kinh tế Nông nghiệp, Trường Đại học Cần Thơ. Từ một cậu bé chỉ học hết lớp 3 trong chiến khu, ông đã từng bước chạm tới giảng đường đại học bằng chính nghị lực và khát vọng không khuất phục trước số phận.

Sau khi tốt nghiệp, ông ở lại trường công tác, gắn bó với sự nghiệp giáo dục và nghiên cứu khoa học. Từ giảng viên trẻ đến Phó Giáo sư, Tiến sĩ, ông dành cả cuộc đời mình cho lĩnh vực kinh tế nông nghiệp và đào tạo thế hệ trẻ. Những công trình nghiên cứu của ông góp phần phục vụ phát triển nông nghiệp, nông thôn; còn những bài giảng của ông lại thắp lên trong lòng sinh viên niềm tin, ý chí và trách nhiệm với quê hương đất nước.

Điều khiến nhiều thế hệ học trò kính trọng ở ông không chỉ là học vị hay sự uyên bác, mà còn là hình ảnh một người thầy từng đi qua chiến tranh nhưng chưa bao giờ đánh mất niềm tin vào con người và tri thức. Ông luôn quan tâm, giúp đỡ sinh viên nghèo, động viên những hoàn cảnh khó khăn tiếp tục đến trường, bởi ông hiểu hơn ai hết giá trị của một cơ hội học tập giữa nghịch cảnh.

Hơn nửa đời người đi qua, cuộc đời ông Bùi Văn Trịnh giống như một ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ cháy giữa đại ngàn. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí vượt khó và khát vọng cống hiến không ngừng nghỉ.

Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa hào hùng, mà còn là lời nhắn gửi đầy xúc động đến thế hệ trẻ hôm nay: hãy biết trân trọng hòa bình, biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không ngừng vươn lên bằng tri thức để dựng xây quê hương đất nước.

Bởi chính những con người bình dị như ông đã góp phần làm nên dáng hình bất khuất của dân tộc Việt Nam – một dân tộc đi qua chiến tranh bằng lòng quả cảm và bước tới tương lai bằng ánh sáng của tri thức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT GIỮA ĐẠI NGÀN | Câu chuyện thời hoa lửa