Bài viết

Ngọn lửa không tắt nơi bến sông quê

Hải Phòng27/01/2026Lê Thị Nhàn (Đoàn xã Tiên Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bến sông làng tôi những năm kháng chiến chống Mỹ luôn phủ một màu khói xám. Ban ngày, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời; ban đêm, ánh pháo sáng loang loáng soi xuống những mái nhà tranh. Giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, có một con người mà đến bây giờ, mỗi lần nhắc tên, lòng tôi vẫn bồi hồi xúc động — anh Ba, người giao liên của làng.

Anh Ba khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, dáng người gầy nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng và kiên nghị. Công việc của anh là vượt sông trong đêm, mang thư từ, tài liệu và dẫn đường cho cán bộ vào vùng căn cứ. Con sông quê hiền hòa ngày thường, nhưng khi chiến tranh đến, nó trở thành ranh giới sinh tử. Địch thường xuyên phục kích, rải đèn pha và bắn phá dữ dội.

Có một đêm mưa tầm tã, nước sông dâng cao, chảy xiết. Anh Ba vẫn quyết định lên đường vì “tài liệu phải đến căn cứ trước sáng mai”. Mẹ anh níu tay con, giọng run run:
– Hay để mai hãy đi con ơi…
Anh chỉ cười hiền:
– Giặc đâu có chờ mình hả má.

Chiếc xuồng nhỏ lặng lẽ rời bến. Giữa dòng sông, pháo sáng bất ngờ bùng lên, soi rõ bóng người. Tiếng súng nổ chát chúa. Anh Ba bị thương, nhưng vẫn cố bơi vào bờ bên kia, ôm chặt túi tài liệu trước ngực. Khi đồng đội tìm thấy anh lúc rạng sáng, tài liệu vẫn còn khô nguyên, nhưng anh đã vĩnh viễn nằm lại bên bờ cỏ ướt.

Ngày hòa bình, bến sông lại yên ả, trẻ con nô đùa, thuyền cá xuôi ngược. Người ta dựng một tấm bia nhỏ ghi tên anh Ba và những thanh niên đã ngã xuống. Mỗi lần đứng trước dòng sông, tôi hiểu rằng: những ngày “hoa lửa” ấy tuy khốc liệt, nhưng đã nở ra những con người đẹp nhất — đẹp bởi lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.

Ngọn lửa năm xưa đã thắp sáng con đường độc lập, và sẽ còn cháy mãi trong tim các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn