Ngọn lửa không tắt nơi bến sông quê
Mỗi lần đọc lại câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông, tôi lại có cảm giác như đang nghe một câu chuyện được kể bên dòng sông quê lặng gió. Ở đó không chỉ có tiếng súng của một thời khói lửa, mà còn có nhịp đập của lòng yêu nước, của nghĩa tình và của sự lựa chọn không hề dễ dàng.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều là ông vốn không phải người sinh ra trong thiếu thốn. Gia đình khá giả, ruộng vườn sung túc, cuộc sống đủ đầy – đó là mơ ước của nhiều người trong thời loạn lạc. Nhưng chính khi đang có tất cả, ông lại sẵn sàng rời bỏ để đi theo cách mạng. Tôi nghĩ, đôi khi sự hy sinh lớn nhất không phải là khi ta không còn gì để mất, mà là khi ta có nhiều thứ để giữ lại nhưng vẫn chọn buông xuống vì nghĩa lớn.
Những năm tháng ông xây dựng lực lượng Công an xung phong ở Cầu Kè cho thấy một con người vừa quả cảm vừa kiên trì. Từ vài người ban đầu, lực lượng dần lớn mạnh, gắn bó chặt chẽ với nhân dân, tạo được cơ sở ngay cả trong vùng địch. Tôi hình dung những buổi họp bí mật, những lần cải trang, những kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng trong ánh đèn leo lét. Ở đó không chỉ có sự mạo hiểm, mà còn có niềm tin bền bỉ vào một ngày mai độc lập.
Tôi ấn tượng với cách ông luôn đặt người dân vào trung tâm của mọi hành động. Ông đánh địch nhưng tìm cách bảo toàn lực lượng và tài sản cho dân. Ông giành lại trâu bò, tài sản bị cướp để trả về cho bà con. Trong hoàn cảnh chiến tranh, nghĩ đến cuộc sống của dân là điều không hề đơn giản. Điều đó khiến tôi tin rằng, sức mạnh thật sự của ông không chỉ đến từ súng đạn, mà từ sự tin yêu của nhân dân.
Trận giải cứu đồng chí Đinh Công Thành giữa chợ huyện là một minh chứng cho tinh thần quyết đoán và táo bạo. Tôi tưởng tượng cảnh một người chiến sĩ đơn độc nổ súng giữa trung tâm kiểm soát của địch để tạo cơ hội cho đồng đội thoát thân. Đó là khoảnh khắc mà lòng dũng cảm và trách nhiệm hòa làm một.
Và rồi, trận chiến cuối cùng bên sông Tam Ngãi như một dấu lặng bi tráng. Đang bệnh nặng nhưng ông vẫn xin ra trận. Có lẽ ông hiểu rõ từng con nước, từng lối tiến quân của địch hơn ai hết. Khi ông trườn mình trong bụi dừa nước, ném lựu đạn đánh chìm ghe địch rồi ngã xuống giữa làn đạn, tôi cảm nhận một sự hy sinh trọn vẹn. Không phải sự ra đi trong lặng lẽ, mà là sự ra đi giữa chiến đấu, giữa tinh thần không lùi bước.
Nhưng câu chuyện ấy không chỉ thuộc về quá khứ. Nó còn đặt ra cho tôi một câu hỏi của hiện tại: trong thời bình, chúng ta sẽ gìn giữ và phát huy những giá trị ấy như thế nào? Sự dũng cảm hôm nay có thể không còn là cầm súng ra trận, mà là dám sống trung thực, dám cống hiến, dám đặt lợi ích chung lên trên cái riêng.
Với tôi, tên tuổi Nguyễn Hòa Luông không chỉ gắn với những chiến công, mà là biểu tượng của một thế hệ sống hết mình cho Tổ quốc. Ngọn lửa mà ông thắp lên nơi bến sông quê năm nào có thể đã đi qua khói lửa, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn soi rọi đến hôm nay – trong lòng những người đọc lại câu chuyện ấy bằng tất cả sự biết ơn và kính trọng.
Nguồn : cand.com.vn


