Bài viết

Ngọn lửa không tắt nơi biên cương

Phú Thọ11/11/2025thu huyền (xã Hoàng Cương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ngọn lửa không tắt nơi biên cương”

Sinh năm 1962, tại một xã vùng biên của tỉnh Cao Bằng, ông Nguyễn Văn Bình lớn lên giữa những cánh rừng, bản làng nơi tiếng súng pháo từng vang khi kẻ thù xâm lấn. Năm 1979, khi quân xâm lược từ bên kia biên giới mở cuộc tấn công ngày 17 / 2 với quy mô lớn, ông Bình chỉ mới 17 tuổi nhưng quyết định theo tiếng gọi của Tổ quốc — gia nhập lực lượng bộ đội biên phòng.

Trước cái “bão” của pháo binh, xe tăng và bộ binh của đối phương, đơn vị nhỏ của ông Bình cùng đồng đội đã phải chống đỡ bằng chiến thuật “đi từng ngọn đồi, giữ từng mỏm đá”. Mỗi đêm, họ canh gác không chỉ vì mảnh đất mình mà vì mái nhà, vì những đứa trẻ trong làng đang ngủ trong bóng tối lo sợ bom đạn.

Có lần, khi đơn vị nhận lệnh giữ một “điểm cao” giữa rừng núi – nơi đối phương tràn qua bằng xe tăng và pháo – ông Bình nhớ lại: “Chúng tôi chẳng có nhiều vũ khí hiện đại, nhưng chúng tôi có niềm tin: đất này đã từng gắn liền với máu xương bao thế hệ, không thể để mất.” Trận đó mất nhiều đồng đội, nhưng họ giữ được vị trí, khích lệ tinh thần cả vùng biên.

Sau khi những trận đánh khốc liệt nhất qua đi, thời kỳ chiến tranh chuyển sang “diện điểm” kéo dài nhiều năm — pháo kích, đột kích, chốt giữ vẫn là công việc thường nhật. Ông Bình trở về quê hương từ năm 1985, mang theo thương tích và những ký ức không thể quên, nhưng không chọn nghỉ ngơi. Ông tham gia công tác tuyên truyền, kể lại câu chuyện biên cương cho lớp trẻ: rằng hòa bình hôm nay không tự đến, mà được dựng nên bằng đôi vai người lính, bằng quyết tâm của toàn dân.

Hằng năm, ông cùng đoàn cựu chiến binh tổ chức lại lễ tưởng niệm nơi mốc biên, nơi từng là chiến hào. Ông nói với học sinh: “Hãy hiểu rằng giữ gìn biên cương không chỉ là việc của người lính năm xưa – mà là việc của mỗi người hôm nay, trong xây dựng, trong lao động, trong học tập.” Những lời kể ấy khiến nhiều bạn trẻ thấm thía: độc lập, toàn vẹn lãnh thổ không phải món quà – mà là trách nhiệm.

Câu chuyện của ông Bình, giản dị nhưng đầy sức mạnh, là minh chứng cho truyền thống bất khuất nơi biên cương — cho thấy:

  • Dù hoàn cảnh chông gai, vẫn có người đứng lên thay mặt dân tộc để giữ vững bờ cõi.

  • Hòa bình hôm nay chính là kết quả của sự hy sinh và bền lòng của thế hệ trước.

  • Trách nhiệm với Tổ quốc không dừng lại khi tiếng súng ngừng mà tiếp tục trong đời sống bình thường: dựng xây quê hương, giáo dục các thế hệ sau.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Ngọn lửa không tắt nơi biên cương | Câu chuyện thời hoa lửa