Ngọn lửa không tắt nơi biên giới Khánh Bình
Chiều xuống trên quê hương Khánh Bình, những cánh đồng lúa trải dài trong ánh hoàng hôn vàng óng. Từng cơn gió nhẹ mang theo hương đồng nội thổi qua những con đường làng yên bình. Tiếng trẻ em nô đùa vang lên giữa sân trường, tiếng máy gặt hòa cùng tiếng cười của người nông dân sau một ngày lao động. Nhìn khung cảnh ấy, ít ai nghĩ rằng nơi đây đã từng là vùng đất đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi biết bao người con ưu tú đã ngã xuống để bảo vệ quê hương và Tổ quốc.
Khánh Bình là xã biên giới của huyện An Phú, tỉnh An Giang. Với vị trí nằm nơi đầu nguồn của Tổ quốc, quê hương tôi không chỉ mang vẻ đẹp của miền sông nước mà còn mang trong mình truyền thống cách mạng vẻ vang. Trong những năm tháng chiến tranh, đặc biệt là giai đoạn bảo vệ biên giới Tây Nam, nơi đây đã trở thành tuyến đầu chống lại những cuộc xâm lấn, góp phần bảo vệ sự bình yên cho đất nước.
Tôi vẫn nhớ lần được tham dự buổi gặp mặt các cựu chiến binh tại địa phương. Trong căn phòng nhỏ, những mái đầu bạc trắng kể lại những câu chuyện tưởng chừng chỉ có trong sách lịch sử. Họ nói về những ngày hành quân giữa đồng nước mênh mông, về những đêm thức trắng canh giữ biên cương và về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Có một câu chuyện khiến tôi nhớ mãi. Đó là câu chuyện về một thanh niên quê Khánh Bình lên đường nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Ngày tiễn con đi, người mẹ chỉ kịp gói cho anh một ít gạo rang và dặn rằng: “Ráng giữ gìn sức khỏe, đánh giặc xong rồi về với má”. Nhưng lời hẹn ấy đã không thể thực hiện. Anh hy sinh trong một trận chiến nơi biên giới khi tuổi đời còn rất trẻ. Người mẹ năm ấy đã đợi con suốt nhiều năm, giữ nguyên chiếc áo cũ của con như một kỷ vật thiêng liêng.
Những câu chuyện như thế không hiếm trên vùng đất Khánh Bình. Chiến tranh đã lấy đi tuổi xuân của biết bao người, để lại những khoảng trống không gì bù đắp được. Nhưng cũng chính từ trong đau thương ấy, tinh thần yêu nước và ý chí kiên cường của con người nơi đây lại càng tỏa sáng.
Trong những năm tháng khó khăn nhất, người dân Khánh Bình vẫn một lòng hướng về Tổ quốc. Họ sẵn sàng sẻ chia từng hạt gạo, từng mái nhà để hỗ trợ lực lượng làm nhiệm vụ. Những người mẹ, người chị âm thầm trở thành hậu phương vững chắc. Những thanh niên xung phong gác lại tuổi trẻ để lên đường chiến đấu. Tất cả đã góp phần tạo nên sức mạnh đoàn kết giúp quê hương vượt qua những ngày tháng gian lao.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ. Trên mảnh đất từng thấm đẫm khói lửa ấy, những mùa lúa lại nối tiếp nhau xanh tốt. Những ngôi trường mới được xây dựng khang trang. Những tuyến đường giao thông rộng mở nối liền các ấp, các xã. Đời sống vật chất và tinh thần của người dân ngày càng được nâng cao. Vùng đất biên giới năm nào đang từng ngày thay da đổi thịt.
Là một người trẻ sinh ra trong hòa bình, tôi hiểu rằng mình may mắn hơn rất nhiều so với thế hệ cha ông. Chúng tôi được học tập, được theo đuổi ước mơ và được sống trong một đất nước độc lập, tự do. Nhưng càng may mắn, chúng tôi càng phải có trách nhiệm hơn với quê hương và đất nước.
Tôi luôn tâm niệm rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong thời chiến mà còn được thể hiện trong thời bình. Đó là sự cố gắng học tập, là tinh thần sống có ích, là trách nhiệm với cộng đồng và là khát vọng góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Mỗi người trẻ hôm nay chính là người tiếp nối những ước mơ còn dang dở của thế hệ đi trước.
Những năm tháng hoa lửa đã trở thành ký ức, nhưng ký ức ấy chưa bao giờ ngủ yên. Nó hiện diện trong những câu chuyện của ông bà, trong những buổi lễ tri ân, trong từng trang sử địa phương và trong chính niềm tự hào của những người con Khánh Bình.
Tôi tin rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, ngọn lửa yêu nước được thắp lên từ những năm tháng chiến tranh vẫn sẽ cháy mãi trong trái tim mỗi người dân quê hương. Đó là ngọn lửa của lòng biết ơn, của sự tự hào và của khát vọng cống hiến.
Và chính ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục soi đường cho tuổi trẻ Khánh Bình hôm nay vững bước trên hành trình dựng xây quê hương giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh trong những năm tháng hoa lửa hào hùng.



