NGỌN LỬA KHÔNG TẮT NƠI TUYẾN ĐẦU
Có những ngọn lửa được thắp lên từ bom đạn chiến tranh, không bùng cháy dữ dội, nhưng âm ỉ suốt chiều dài lịch sử dân tộc. Ngọn lửa ấy mang tên lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm của người lính. Trong dòng chảy bất tận ấy, Trung úy Đinh Xuân Hưng – người con của Cự Đồng, Thanh Sơn, Phú Thọ – là một ngọn lửa lặng thầm mà bền bỉ,
đã cháy trọn đời mình cho Tổ quốc. Anh là Chính trị viên Đại đội 41, Sư đoàn 316, một người lính không chỉ đứng trong đội hình chiến đấu, mà còn đứng ở nơi giữ vững tinh thần, niềm tin và ý chí của đồng đội. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, anh vừa xông pha nơi tuyến đầu, vừa lo từng bữa ăn, từng giấc ngủ, từng nỗi nhớ nhà của anh em chiến sĩ. Khi bom đạn trút xuống, anh là người bước lên trước. Không phải để được gọi tên, mà để những người phía sau có thêm điểm tựa mà tiến lên. Trong những đêm rừng lạnh buốt, bên ánh lửa nhỏ giữa đại ngàn, anh kể cho đồng đội nghe về quê hương, về ngày hòa bình sẽ đến, để những trái tim trẻ không gục ngã giữa khói lửa chiến tranh. Và rồi, ngày 7 tháng 12 năm 1967, trong một trận chiến ác liệt, Trung úy Đinh Xuân Hưng đã hy sinh.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi bao ước mơ còn dang dở, khi Tổ quốc vẫn đang cần thêm những người con như anh. Anh ngã xuống, nhưng tinh thần người chính trị viên không ngã. Ngọn lửa anh thắp lên trong lòng đồng đội vẫn tiếp tục cháy,
dẫn bước những người ở lại đi đến ngày đất nước hoàn toàn độc lập. Hôm nay, trong những ngày bình yên, từ thành phố Hải Phòng – thành phố của ý chí, của lòng quả cảm và truyền thống cách mạng, chúng ta thắp nén hương lòng tưởng nhớ Trung úy Đinh Xuân Hưng và hàng triệu anh hùng liệt sĩ đã hiến dâng tuổi xuân cho non sông Việt Nam. Hoa được thắp lên để nhắc nhớ, rằng hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng máu xương, bằng tuổi trẻ và cả những cuộc đời chưa kịp trọn vẹn. Thế hệ trẻ Hải Phòng hôm nay, xin hãy sống xứng đáng với ngọn lửa ấy: sống có lý tưởng, có trách nhiệm, dám dấn thân, dám cống hiến,
để mỗi việc làm nhỏ bé cũng trở thành một bông hoa tiếp nối ngọn lửa mà các anh đã thắp lên cho Tổ quốc.
Hoa còn thắp – lửa còn cháy.
Tên anh còn được gọi – lòng tri ân còn mãi.


