Cựu chiến binh

Ngọn lửa không tắt ở Cẩm Sơn

Vĩnh Long14/11/2025Lê Thị Yến Nhi (xã Hương Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Xã Cẩm Sơn, thuộc vùng đồng bằng trù phú, trước kia là miền quê hiền hòa nằm giữa những cánh đồng lúa xanh ngát. Cuộc sống người dân nơi đây gắn bó với ruộng đồng, với tiếng chim đồng nội và những mùa gặt vàng ươm. Nhưng khi cuộc kháng chiến chống Mỹ lan rộng, mảnh đất yên bình ấy trở thành một trong những địa bàn trọng yếu, mang trên mình sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc.

Trong những năm đầu của cuộc chiến, thanh niên Cẩm Sơn đã đứng lên theo tiếng gọi non sông. Trong số đó, ông Trần Hoàng Bảy, khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, rời khỏi cánh đồng quê hương, vác ba lô gia nhập lực lượng du kích xã. Ông và những người bạn cùng trang lứa – những người con của Cẩm Sơn – trở thành chỗ dựa tinh thần và lực lượng chiến đấu quan trọng của địa phương.

Theo lời kể của ông Bảy, những năm tháng ấy Cẩm Sơn là vùng căn cứ của lực lượng cách mạng. Du kích bám dân, dựa vào dân mà chiến đấu. Ban ngày, họ là những nông dân bình thường: cày ruộng, gặt lúa, ngụy trang cuộc sống để che mắt địch. Đêm xuống, họ lặng lẽ khoác súng lên vai, hành quân dưới ánh trăng, tập kích các đồn bốt, phá cầu cắt đường, bảo vệ từng tấc đất quê nhà.

Trong một trận chiến ác liệt, ông Bảy bị thương nặng khi đang cố thủ để bảo vệ đường rút cho đồng đội. Máu thấm đẫm áo, nhưng ông vẫn kiên nhẫn ẩn mình giữa đồng hoang không để lộ vị trí của đơn vị. Ba ngày liền, giữa mưa nắng thất thường, ông nằm bất động, cho đến khi người dân phát hiện và cứu sống. Khi tỉnh lại, ông chỉ mỉm cười:
“Tôi chưa được chết đâu. Quê mình còn giặc, tôi chưa yên lòng.”

Nhiều năm chiến đấu kiên cường, ông cùng đồng đội góp phần giữ vững cơ sở cách mạng và bảo vệ vùng căn cứ Cẩm Sơn trong suốt thời kỳ kháng chiến.

Sau ngày hòa bình, ông Trần Hoàng Bảy trở về trong mái tóc đã điểm bạc, nhưng ngọn lửa cách mạng chưa bao giờ tắt trong tim. Từ tháng 3 năm 1986 đến tháng 2 năm 2003, ông được tín nhiệm giữ chức Bí thư Đảng ủy xã Cẩm Sơn, tiếp tục cống hiến cho quê hương trong thời kỳ xây dựng và phát triển. Ông vận động nhân dân đoàn kết lao động, phát triển kinh tế, chăm lo cho giáo dục và xây dựng đời sống văn hóa mới, giữ vững truyền thống cách mạng của địa phương.

Nơi từng in dấu chân du kích năm xưa, nơi thấm máu đồng đội của ông, nay đã trở thành Trường Tiểu học Cẩm Sơn – nơi bọn trẻ ríu rít đến lớp mỗi buổi sớm. Mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên mái trường, ông Bảy lại lặng người nhớ tới những đồng đội “mãi mãi tuổi hai mươi”.

Trong các buổi giao lưu với học sinh, ông thường nhắn nhủ:
“Chúng tôi đã chiến đấu để các cháu được học, được cười, được sống trong hòa bình. Hãy sống cho xứng đáng với những người đã nằm lại.”

Cẩm Sơn hôm nay đang thay da đổi thịt từng ngày. Nhưng trong lòng người dân nơi đây, câu chuyện về những chiến sĩ du kích năm nào – mà tiêu biểu là ông Trần Hoàng Bảy – vẫn được truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác, như ngọn lửa bất diệt soi sáng con đường đi tới của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn