NGỌN LỬA KHÔNG TẮT Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC _XN12B
- Năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc là tuyến giao thông cực kỳ quan trọng trên đường chi viện cho miền Nam nên bị máy bay Mỹ ném bom dữ dội. - 10 cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong Hà Tĩnh, nhiệm vụ là san lấp hố bom, dẫn đường và giữ cho xe vận tải đi qua an toàn. - Trưa ngày 24/7/1968, sau nhiều đợt ném bom, một quả bom rơi trúng miệng hầm nơi các cô đang trú ẩn. - Cả 10 cô đều hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, đa số chỉ từ 17–24 tuổi. - Sự hy sinh của họ trở thành biểu tượn

Tháng 7 năm 1968.
Giữa những ngày khốc liệt nhất của Chiến tranh Việt Nam, Ngã ba Đồng Lộc trở thành một trong những “tọa độ lửa” dữ dội nhất
miền Trung.
Nơi đây là tuyến đường huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến miền Nam.
Từng đoàn xe chở lương thực, vũ khí vẫn ngày đêm băng qua, bất chấp mưa
bom bão đạn.
Và cũng chính vì vậy…
mảnh đất nhỏ bé ấy phải oằn mình hứng chịu hàng trăm trận ném bom mỗi
ngày.
Mặt đất bị cày xới thành vô số hố sâu.
Khói bụi phủ kín bầu trời.
Cái chết… luôn rình rập trong từng khoảnh khắc.
Nhưng giữa nơi tưởng như chỉ có tàn phá…vẫn có những con người lặng lẽ
đứng vững.
Đó là một tiểu đội gồm 10 cô gái thanh niên xung phong, tuổi đời chỉ từ 17 đến 24.
Họ rất đỗi bình thường.
Có người thích hát những bài ca quê hương.
Có người đang viết dở lá thư gửi về gia đình.
Có người… còn chưa một lần biết đến tình yêu.
Tuổi trẻ của họ… cũng giống như bao người khác —
có ước mơ, có hy vọng, có những điều còn dang dở.
Nhưng họ đã gác lại tất cả.
Để chọn đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết.
Ban ngày, họ ẩn mình tránh bom.
Ban đêm, họ lao ra mặt đường, san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trọng
điểm.
Mỗi nhát cuốc…là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Vì bất cứ lúc nào… máy bay cũng có thể quay lại.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968…
Sau một trận bom lớn, một quả bom đã phá nát mặt đường, khiến giao thông bị chia cắt.
Không một chút chần chừ, 10 cô gái lập tức chạy ra hiện trường làm nhiệm vụ.
Họ quen với điều đó rồi.
Quen với tiếng bom.
Quen với nguy hiểm.
Khi con đường gần được khôi phục…
Bầu trời lại gầm lên.
Một loạt bom khác… bất ngờ trút xuống.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy…đất đá vùi lấp tất cả.
Mười cô gái…đã nằm lại trong hang đá nhỏ nơi họ trú ẩn.
Khi đồng đội đào bới trong tuyệt vọng, họ tìm thấy các chị nằm cạnh nhau… như vẫn đang chở che cho nhau lần cuối.
Người trẻ nhất… mới 17 tuổi.
Họ chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân.
Chưa kịp thực hiện những ước mơ rất đỗi giản dị của mình.
Nhưng sự ra đi của họ…không hề vô nghĩa.
Sự hy sinh của “Mười cô gái Đồng Lộc” đã trở thành biểu tượng bất tử của
lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Ngày hôm nay, khi đứng trước khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc…người ta vẫn cảm nhận
được một điều gì đó rất lặng… rất sâu…
Không chỉ là nỗi tiếc thương.
Mà còn là sự biết ơn.
Bởi có một thế hệ…đã dùng chính tuổi trẻ của mình…để đổi lấy hòa bình cho
chúng ta hôm nay.
Và ngọn lửa mà họ thắp lên…đến tận bây giờ…vẫn chưa bao giờ tắt.


