NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG ĐỜI THƯỜNG
Bài viết khắc họa chân dung cựu chiến binh Trần Văn Khoáng (sinh năm 1958) – người lính đi qua chiến tranh với tinh thần kiên trung, nay tiếp tục cống hiến trong thời bình trên cương vị Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Phong Hải, như một ngọn lửa truyền thống âm thầm nhưng bền bỉ giữa đời thường.
Ông trở về từ chiến tranh khi tóc còn xanh, vai còn rắn rỏi, mang theo trên thân thể những vết sẹo không bao giờ liền da – và trong ký ức, là những năm tháng lửa đạn chưa từng nguôi tắt. Cựu chiến binh Trần Văn Khoáng (sinh năm 1958), hiện là Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Phong Hải, là một con người như thế: lặng lẽ, bền bỉ, kiên cường như ngọn lửa âm ỉ cháy suốt đời mình vì Tổ quốc.
Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, tuổi thơ ông gắn với tiếng máy bay gầm rú, những đêm sơ tán và bát cơm độn sắn. Khi vừa tròn đôi mươi, ông Khoáng khoác lên mình màu áo lính, bước vào chiến trường với hành trang là lòng yêu nước và niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất. Ở nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, ông và đồng đội đã đi qua mưa bom bão đạn, lấy lưng che đạn, lấy máu mình giữ từng tấc đất quê hương.
Chiến tranh khốc liệt đã lấy đi của ông những người bạn cùng quê, những người anh em chung chiến hào. Nhưng nó không thể lấy đi ở ông niềm tin và phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Sau ngày đất nước yên tiếng súng, ông trở về đời thường, mang trên vai không chỉ thương tật mà còn là trách nhiệm của một người từng nếm trải chiến tranh – trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.
Trong thời bình, cựu chiến binh Trần Văn Khoáng không chọn sự an nhàn. Ông lại bắt đầu một “cuộc chiến” khác – cuộc chiến với đói nghèo, lạc hậu và chính bản thân mình. Trên cương vị Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Phong Hải, ông luôn gương mẫu, trách nhiệm, gần gũi hội viên; đi đầu trong các phong trào thi đua yêu nước, xây dựng nông thôn mới, giữ gìn an ninh trật tự và củng cố khối đại đoàn kết toàn dân ở cơ sở.
Với thế hệ trẻ, ông là nhân chứng sống của lịch sử. Những câu chuyện ông kể không màu mè, không khoa trương, nhưng mỗi lời đều thấm mồ hôi, máu và nước mắt. Ông dạy các em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có; rằng độc lập, tự do là cái giá của biết bao sinh mệnh; và rằng yêu nước không chỉ là cầm súng ra trận, mà còn là sống tử tế, có trách nhiệm với cộng đồng.
Ở tuổi ngoài sáu mươi, mái tóc đã bạc, bước chân đã chậm, nhưng ánh mắt ông Trần Văn Khoáng vẫn sáng. Đó là ánh sáng của một người đã đi qua lửa đạn mà không bị lửa thiêu rụi nhân cách; là ngọn lửa của lòng yêu nước, của ký ức không quên, của niềm tin trao lại cho mai sau.
Giữa đời thường lặng lẽ, những cựu chiến binh như ông là những ngọn lửa không tắt – âm thầm soi sáng cộng đồng, tiếp lửa truyền thống cách mạng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.


