Ngọn Lửa Không Tắt Trong Kí Ức Của Ông
Có những câu chuyện không nằm trong sách vở, mà sống trong ký ức của những con người rất gần gũi. Câu chuyện tôi kể không phải về một anh hùng xa xôi, mà là về chính ông tôi – một người lính đã bước vào chiến tranh khi chưa đầy 18 tuổi. Qua lời kể của ông, tôi như được trở về những năm tháng nơi biên giới Việt Nam – Campuchia đầy hiểm nguy, nơi tuổi trẻ được thử thách giữa bom đạn và tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Câu chuyện ấy không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa thắp lên
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TRONG KÝ ỨC CỦA ÔNG TÔI
Tôi từng nghĩ chiến tranh là điều gì đó rất xa xôi, chỉ tồn tại trong sách lịch sử. Nhưng rồi, qua lời kể của nội tôi – một cựu chiến binh – tôi mới hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những con số hay sự kiện, mà là những ký ức sống động, khắc sâu trong cuộc đời của những con người đã đi qua nó.
Ông tôi nhập ngũ vào năm 1977, khi còn chưa đầy 18 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang cắp sách đến trường, ông đã khoác lên mình màu áo lính, mang theo tinh thần của một thế hệ thanh niên sẵn sàng chiến đấu vì Tổ quốc. Ông tham gia chiến tranh biên giới Tây Nam - là cuộc xung đột quân sự giữa Cộng hòa Xã hội chủ ngĩa Việt Nam và Campuchia dân chủ ,trong đội hình Tiểu đoàn 24, Sư đoàn 10. Chỉ sau hơn một tháng huấn luyện ngắn ngủi, ông đã bước ra chiến trường — nơi không có chỗ cho sự non nớt hay chần chừ.
Ông kể, những ngày đầu ra trận, ông và đồng đội đều rất trẻ, rất vô tư. Họ không nghĩ nhiều đến hiểm nguy, chỉ biết rằng mình phải chiến đấu hết mình. Trong họ là một niềm tin mãnh liệt: chiến đấu để bảo vệ đất nước, để giành lại hòa bình. Tình đồng đội khi ấy vô cùng thiêng liêng — mọi người yêu thương, sẻ chia và sẵn sàng hy sinh vì nhau.Có những ngày, ông và đồng đội phải hành quân và bám trụ ngay sát vùng biên giới giữa Việt Nam và Campuchia. Đó là những cánh rừng rậm rạp, núi non hiểm trở, địa hình phức tạp và luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Ban ngày, họ ẩn mình dưới tán rừng dày đặc để tránh bị phát hiện. Ban đêm, họ di chuyển trong bóng tối, từng bước chân phải thật nhẹ, thật cẩn trọng.Có những lúc, họ phải nằm im hàng giờ liền giữa rừng sâu, đất ẩm lạnh thấm qua áo, xung quanh là tiếng côn trùng, tiếng gió rít qua tán lá, và cả cảm giác bất an không thể gọi tên. Không ai biết nguy hiểm sẽ đến từ đâu — có thể là một cuộc tập kích bất ngờ, cũng có thể là một loạt đạn bất chợt xé toạc không gian yên tĩnh.Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Họ nằm cạnh nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, và cả sự sống. Chỉ cần một ánh mắt, một cái chạm tay, cũng đủ để hiểu rằng: dù có chuyện gì xảy ra, họ sẽ không bỏ lại nhau.
Trong vô vàn ký ức ấy , có một kỷ niệm mà ông nói sẽ chẳng bao giờ quên.Đó là lần ông bị lạc đơn vị giữa một khu rừng rậm. Một mình giữa không gian hoang vu, không biết phương hướng, không biết nguy hiểm nào đang chờ phía trước. Ông đã phải tự xoay xở, cố gắng tìm đường trong suốt hơn một ngày. Giữa hoàn cảnh đó, điều duy nhất giúp ông vững vàng chính là niềm tin rằng mình phải sống, phải quay về với đồng đội. Và rồi, may mắn đã đến khi ông tìm lại được đơn vị. Khoảnh khắc ấy, ông nói, là một trong những lần ông cảm nhận rõ nhất giá trị của sự sống và tình đồng đội.
Nhưng ký ức ám ảnh nhất lại là những trận chiến khốc liệt.Ông kể về một lần đơn vị của ông bị bao vây bởi lực lượng địch đông gấp nhiều lần. Trận chiến ấy được ông nhớ rõ là vào ngày 16-2-1978 diễn ra dữ dội. Trong làn đạn dày đặc, ông vẫn chiến đấu không do dự. Ông cùng đồng đội đã sử dụng B40 để tấn công đối phương. Nhưng ngay sau đó, ông bị trúng đạn , ông kể rằng lúc ấy trước mắt ông chỉ toàn là khói đạn , tiếng đạn reo ầm trời xen vào đo là tiếng kêu yếu ớt của những người đồng đội ngay bên canh xác đồng đội ở khắp nơi , máu me chay dài . Lúc ấy ông chỉ biết rằng mình phải chiến đấu hết mình thay vì run sợ chạy trốn bỏ mặc đồng đội .Nhưng sau trận kinh hoàng ấy chân ông không may bị mảnh đạn găm vào chân trái, tai ông bị ảnh hưởng nặng, đến giờ vẫn không còn nghe rõ.Ông không nhớ mình đã ngã xuống như
thế nào, mọi thứ tiếp diễn ra sao. Chỉ biết khi tỉnh lại, ông đã được chuyển đến và được điều trị ở trong bệnh viện tại Nha Trang, thuộc Quân đoàn 3.Sau đó , vì không thể tiếp tục chiến đấu nên ông đã tạm trở về quê mình .
Bên cạnh ngươì chiến sĩ là những người đồng đội ,lúc ấy họ không chỉ còn là đồng đội của nhau nữa mà trên hết họ coi nhau là anh em là ,là người thân duy nhất của nhau , họ cùng ý chi cùng quyết tâm trên chiến trường khốc nghiệt ấy ,giọng ông trầm xuống khi nhắc đến những người đồng đội.Ông nói rằng, điều khiến ông day dứt nhất không phải là vết thương của mình, mà là sự hy sinh của biết bao người khác. Trong đó có người bạn thân của ông — ông Hiếu. Trong một trận chiến, người bạn ấy bị thương rất nặng ở đầu và chân tay. Giữa hoàn cảnh thiếu thốn, đau đớn, họ đã phải tự xử lý vết thương dùng dao để cắt bỏ những đốt gân ở chân , sau đó ông cõng người đồng đội mình trên vai và tìm đến tiểu đoàn của mình trong điều kiện khắc nghiệt.Ông còn những người bạn cùng tiểu đoàn nữa , nhưng sau chiến tranh , họ thất lạc nhau , chẳng còn biết họ sống hay đã chết nhưng trong tim họ , trong những kí ức của thời oanh liệt ấy họ vẫn có nhau , bên cạnh cùng sẻ chia cùng chiến đấu
Kể đến đây ông lặng đi một lúc lâu.“Ông còn sống là may mắn rồi… nhiều người không có cơ hội đó.”Câu nói ấy khiến tôi không thể kìm được xúc động.Tôi nhìn ông — người đã đi qua chiến tranh, mang trên mình những vết thương cả về thể xác lẫn ký ức — mà lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.Đó là sự biết ơn, sự ngưỡng mộ và khâm phục Biết ơn vì ông đã chiến đấu, đã hy sinh một phần tuổi trẻ của mình để bảo vệ Tổ quốc. Biết ơn vì nhờ những con người như ông mà thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, ấm no hạnh phúc , biết ơn những người chiến sĩ đã anh dũng hy sinh, chiến đấu hết mình với sự quyết tâm cao cả Và hơn hết, tôi cảm thấy tự hào.Tự hào vì ông tôi — một người lính bình dị — đã sống một cuộc đời không tầm thường. Tự hào vì quê hương Ninh Bình đã góp phần nuôi dưỡng nên những con người anh dũng như thế.
Và qua những câu chuyện ấy tôi như được hòa mình, được cảm nhận được không khí lúc ấy: đau thương , khốc liệt mà huy hoàng của một thời đã đi qua chính điều đó khiến tôi hiểu rằng, hòa bình chính là món quà của quá khứ là giấc mơ từng bị xé nát bởi bom đạn và nỗi sợ. Những trang sử từng nhuộm đỏ, những ngôi nhà từng hóa tro tàn, những bàn tay từng nắm chặt khẩu súng thay vì tay nhau tất cả là vì hôm nay chúng ta có thể ngồi đây trò chuyện , cười đùa , yêu thương...
Ngọn lửa của một thời “hoa lửa” có thể đã lùi xa.Nhưng trong ký ức của ông tôi, và trong trái tim tôi hôm nay, nó vẫn cháy.Âm thầm.Bền bỉ.Và không bao giờ tắt.
Tác giả: Lê Thu Trang
Lớp :11A1
Trường trung học phổ thông A Thanh Liêm
Thôn Lau Chảy- xã Thanh Bình-Ninh Bình



