Bài viết

Ngọn lửa không tắt trong lòng mẹ

Ngọn lửa không tắt trong lòng mẹ

Quảng Ninh07/07/2026lương thuỳ như (LCĐ khoa Du lịch Trường Đại học hạ long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp mẹ vào một buổi chiều yên ả tại vùng quê nhỏ thuộc tỉnh Quảng Trị – nơi từng là chiến trường ác liệt trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Mọi người trong vùng gọi mẹ là “Mẹ Sáu” – một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Mẹ năm nay đã ngoài 80 tuổi, mái tóc bạc trắng, dáng người gầy nhưng ánh mắt vẫn sáng và đầy nghị lực. Khi tôi hỏi về quá khứ, mẹ chỉ cười hiền rồi chậm rãi kể:
“Ngày xưa, nhà mẹ có ba người con trai. Cả ba đều tham gia cách mạng, đi bộ đội khi còn rất trẻ. Mẹ vừa là mẹ, vừa là hậu phương, vừa là người nuôi giấu cán bộ trong những năm kháng chiến...”
Giọng mẹ chùng xuống khi nhắc đến những mất mát. Hai người con của mẹ đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Người con còn lại trở về với cơ thể đầy thương tích – một thương binh mang trong mình những vết đau không bao giờ lành.
Không chỉ là người mẹ mất con, mẹ Sáu còn là một người có công giúp đỡ cách mạng. Ngôi nhà nhỏ của mẹ từng là nơi che giấu cán bộ, là trạm liên lạc bí mật. Mẹ kể có những đêm mưa bom, mẹ vẫn lặng lẽ mang cơm, thuốc men tiếp tế cho bộ đội.
“Tụi nhỏ nó đi vì đất nước, mình là mẹ thì phải tiếp sức cho nó. Sợ chứ… nhưng không làm thì ai làm?” – mẹ nói, giọng run run nhưng đầy kiên định.
Sau chiến tranh, mẹ tiếp tục lao động, nuôi con cháu trưởng thành. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, mẹ vẫn giữ tinh thần lạc quan. Mỗi dịp lễ, các cựu chiến binh và thanh niên trong xã lại đến thăm mẹ, nghe mẹ kể chuyện xưa – những câu chuyện sống động hơn bất kỳ trang sách nào.
Ngồi bên mẹ, tôi cảm nhận rõ ràng một điều: lịch sử không chỉ nằm trong sách vở, mà còn sống trong những con người như mẹ Sáu – những nhân chứng sống, những ngọn lửa âm thầm nhưng không bao giờ tắt.
Rời khỏi nhà mẹ, tôi mang theo một cảm xúc khó tả. Đó không chỉ là sự biết ơn, mà còn là trách nhiệm – trách nhiệm của thế hệ hôm nay phải ghi nhớ, trân trọng và tiếp nối những hy sinh mà thế hệ đi trước đã dành cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn