Ngọn lửa không tắt trong người thương binh Nguyễn Hữu Chất
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính từng đi qua khói lửa vẫn luôn là những biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng vươn lên. Thương binh Nguyễn Hữu Chất, sinh năm 1952, ngụ khu phố 2, thị trấn Mỹ Phước, huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang, là một tấm gương như thế.
Ngọn lửa không tắt trong người thương binh Nguyễn Hữu Chất
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người lính từng đi qua khói lửa vẫn luôn là những biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng vươn lên. Thương binh Nguyễn Hữu Chất, sinh năm 1952, ngụ khu phố 2, thị trấn Mỹ Phước, huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang, là một tấm gương như thế.
Tuổi trẻ của chú gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt. Mang trong mình lý tưởng cách mạng, chú tham gia chiến đấu trong biên chế của Thành đội Mỹ Tho, trực tiếp đối mặt với bom đạn để bảo vệ quê hương, đất nước. Trong một trận chiến, chú bị thương, để lại trên cơ thể những vết tích không bao giờ phai của chiến tranh. Đến năm 1977, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chú phục viên trở về quê hương. Ngày trở về, trước mắt chú không phải là cuộc sống đủ đầy mà là muôn vàn khó khăn. Gia đình nghèo, không có đất sản xuất, cũng chẳng có vốn để làm ăn. Nhưng với bản lĩnh của người lính, chú không đầu hàng số phận. Chú luôn tâm niệm rằng người lính đã không khuất phục trước bom đạn thì cũng không thể khuất phục trước đói nghèo.
Chú từng chia sẻ: “Quyết chí không chịu đói nghèo, tôi đã chí thú làm ăn, cố gắng vươn lên trong cuộc sống, làm giàu chính đáng. Tôi cùng với vợ buôn bán, dành dụm, tích lũy tiền xây dựng được nhà ở ổn định và nuôi con ăn học thành đạt.” Những lời tâm sự mộc mạc ấy đã nói lên ý chí, nghị lực và tinh thần vượt khó đáng khâm phục của một người thương binh.
Từ hai bàn tay trắng, bằng sự cần cù, chịu thương chịu khó và tinh thần không ngừng vươn lên, chú cùng vợ từng bước gây dựng cuộc sống ổn định. Không chỉ xây dựng được mái ấm khang trang, chú còn nuôi dạy các con trưởng thành, học hành đến nơi đến chốn và có cuộc sống ổn định. Thành quả ấy là minh chứng cho ý chí vượt lên nghịch cảnh của người lính năm xưa. Điều đáng quý hơn cả là khi cuộc sống đã ổn định, chú Nguyễn Hữu Chất luôn hướng về cộng đồng. Đối với chú, giúp đỡ người khác cũng là cách tiếp tục cống hiến cho quê hương trong thời bình. Những phần quà dành cho hộ nghèo, những bao gạo trao tận tay người có hoàn cảnh khó khăn hay sự quan tâm đến các em học sinh thiếu thốn đã trở thành việc làm thường xuyên của người thương binh giàu lòng nhân ái.
Chiến tranh đã lấy đi một phần sức khỏe của chú, nhưng không thể làm vơi đi tinh thần trách nhiệm và tình yêu thương con người. Từ người chiến sĩ dũng cảm nơi chiến trường đến người công dân gương mẫu trong cuộc sống đời thường, chú luôn sống giản dị, chân thành và hết lòng vì cộng đồng.
"Một thời hoa lửa" của chú Nguyễn Hữu Chất không chỉ là những năm tháng cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc mà còn là hành trình vượt lên nghịch cảnh, xây dựng hạnh phúc gia đình và lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Câu chuyện của chú là minh chứng rằng phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" vẫn luôn tỏa sáng trong thời bình, trở thành nguồn động lực để thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, biết vượt khó và cống hiến cho quê hương, đất nước.



