Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TỪ NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN BÓNG

Ở thôn Quỳnh Huê, xã Yết Kiêu, thành phố Hải Phòng, có một con người lặng lẽ mà kiên cường – ông Nguyễn Văn Bóng, một cựu chiến binh từng đi qua những năm tháng khói lửa của chiến tranh, mang trong mình dấu tích của thời đạn bom nhưng chưa bao giờ thôi cháy lên ngọn lửa của ý chí và lòng yêu nước. Năm tháng tuổi trẻ, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của đơn vị E201 – F302, trực tiếp tham gia chiến đấu tại Mặt trận 479 trên đất bạn Cam-pu-chia.

Hải Phòng01/04/2026Chi đoàn Trường THCS Thống Nhất (Chi đoàn Trường THCS Thống Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn Quỳnh Huê, xã Yết Kiêu, thành phố Hải Phòng, có một con người lặng lẽ mà kiên cường – ông Nguyễn Văn Bóng, một cựu chiến binh từng đi qua những năm tháng khói lửa của chiến tranh, mang trong mình dấu tích của thời đạn bom nhưng chưa bao giờ thôi cháy lên ngọn lửa của ý chí và lòng yêu nước.

Năm tháng tuổi trẻ, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của đơn vị E201 – F302, trực tiếp tham gia chiến đấu tại Mặt trận 479 trên đất bạn Cam-pu-chia. Đó là những năm tháng gian khổ, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Trong bom đạn ác liệt, ông cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ, chiến đấu vì nghĩa vụ quốc tế cao cả, góp phần giữ vững hòa bình cho đất nước bạn và bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Chiến tranh qua đi, nhưng những vết thương còn ở lại. Năm 1986, ông xuất ngũ, trở về quê hương với thân thể không còn lành lặn – một thương binh nặng. Những tưởng cuộc sống đời thường sẽ là thử thách không dễ vượt qua, nhưng với bản lĩnh của người lính Cụ Hồ, ông Nguyễn Văn Bóng không cho phép mình gục ngã.

Trở về đời thường, ông vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất cao đẹp của người lính: kiên cường, giản dị, giàu nghị lực. Dù mang trong mình thương tật, ông vẫn tích cực lao động, tham gia các hoạt động địa phương, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Những bước chân có thể chậm lại vì vết thương, nhưng ý chí thì chưa từng lùi bước. Ở ông luôn toát lên một tinh thần sống mạnh mẽ – sống có ích, sống vì cộng đồng.

Người dân thôn Quỳnh Huê nhắc đến ông không chỉ với sự trân trọng mà còn bằng niềm tự hào. Ông là minh chứng sống động cho thế hệ đã “xếp bút nghiên lên đường ra trận”, dâng hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Và khi trở về, họ lại tiếp tục lặng lẽ cống hiến, dựng xây quê hương từ những điều bình dị nhất.

Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Bóng không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà còn là “hoa lửa” – những bông hoa nở ra từ gian khó, từ hy sinh. Ngọn lửa ấy không bùng cháy dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ, lan tỏa qua từng hành động, từng lối sống, để thắp sáng niềm tin và lý tưởng cho thế hệ hôm nay.

Giữa cuộc sống hiện đại, khi nhiều giá trị đang dần bị lãng quên, thì những con người như ông chính là điểm tựa tinh thần, là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn, về trách nhiệm và về cách sống xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi.

Ngọn lửa của người lính năm xưa – ông Nguyễn Văn Bóng – vẫn đang cháy. Không phải nơi chiến trường, mà trong chính cuộc sống đời thường, nơi ông tiếp tục truyền đi ánh sáng của lòng dũng cảm, nghị lực và niềm tin bất diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TỪ NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN BÓNG | Câu chuyện thời hoa lửa