Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT- Y Đeng

Quảng Ngãi02/12/2025NGÔ BẢO HÂN (Chi đoàn Trường THCS Hùng Vương- Đoàn xã Đăk Mar)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT- Y Đeng

Chuyến đi thăm nhà bà cựu chiến binh Y Đeng ở thôn Kon Mong đã để lại trong chúng tôi những cảm xúc sâu lắng. Con đường dẫn vào thôn nhỏ và yên bình, những mái nhà sàn nằm nép dưới hàng cây, xa xa là tiếng trẻ con cười đùa vang lên giữa không gian núi rừng. Sự thanh bình ấy khiến chúng tôi vừa nhẹ lòng, vừa chợt nhớ rằng để có ngày hôm nay, đã có biết bao người phải đánh đổi bằng cả thanh xuân và máu xương của mình.

Khi bước vào nhà bà Y Đeng, chúng tôi bắt gặp nụ cười hiền hậu và ánh mắt sáng nhưng trầm lắng của bà. Trong gian nhà mộc mạc, bà kể về những năm tháng chiến đấu: những chuyến hành quân xuyên rừng, những ngày thiếu thốn, những đêm nghe bom đạn mà vẫn quyết tâm giữ vững niềm tin vào độc lập dân tộc. Bà không nói nhiều về gian khổ, chỉ nhắc đến đồng đội, đến những người đã nằm lại giữa đại ngàn. Mỗi câu nói của bà như chạm vào trái tim chúng tôi, khiến chúng tôi lặng đi vì khâm phục.

Khi rời nhà bà, chúng tôi bắt gặp nhóm trẻ đồng bào đang chơi đùa dưới bóng cây lớn trước sân. Những gương mặt đen nhẻm, nụ cười sáng như nắng, đôi chân trần chạy tung tăng trên mảnh đất đỏ. Khung cảnh ấy bình dị mà đẹp lạ lùng. Nhìn các em, chúng tôi hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình: đó chính là tiếng cười vô tư, là ánh mắt trong trẻo, là tuổi thơ được sống trọn vẹn không còn tiếng súng đạn, không còn nỗi lo sợ của những ngày chiến tranh.

Sự hồn nhiên của những đứa trẻ khiến chúng tôi càng trân trọng hơn những gì thế hệ đi trước đã để lại. Nếu năm xưa bà Y Đeng và bao người khác không kiên cường chiến đấu, có lẽ những đứa trẻ ấy đã không được lớn lên giữa sự yên bình như hôm nay. Ý nghĩ đó khiến lòng chúng tôi nghẹn lại, vừa biết ơn, vừa thấm thía.

Chuyến đi đến thăm bà Y Đeng không chỉ đơn thuần là gặp gỡ một cựu chiến binh. Nó là dịp để chúng tôi nhìn thẳng vào lịch sử bằng mắt mình, để hiểu rằng hòa bình không chỉ được viết trong sách vở, mà hiện hữu ngay trong những nụ cười trẻ thơ, trong sự bình yên của buôn làng, trong những câu chuyện giản dị mà bà đã trải qua.

Trở về từ Kon Mong, chúng tôi mang theo lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã ngã xuống và những người còn sống, như bà Y Đeng, vẫn âm thầm gìn giữ ký ức của dân tộc. Đồng thời, chúng tôi cũng tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm hơn, trân trọng hơn những gì mình đang có, để hòa bình mà thế hệ đi trước đã trả bằng máu xương sẽ luôn bền vững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn