NGỌN LỬA KIÊN CƯỜNG NƠI DÒNG SÔNG THẠCH HÃN
"Có những con người lấy ý chí làm vũ khí, lấy lòng yêu nước làm động lực để vượt lên mọi đau thương. Họ đã đỗi lấy bao nhiêu thứ của mình thành những trang sử bất tử của dân tộc…"
Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng ký ức về một thời đạn bom khói lửa vẫn vẹn nguyên, rực cháy như một bản hùng ca bất tử trong tâm trí những người bước ra từ cuộc chiến. Trong chuỗi ký ức thiêng liêng mang tên "Thời hoa lửa" của cả một dân tộc, người ta thường nhắc đến những vị tướng lừng lẫy hay những anh hùng lưu danh sử sách. Thế nhưng, có một câu chuyện bình dị mà vô cùng khốc liệt, câu chuyện về ông Bùi Đình Chiến – một người cựu binh bước ra từ "Lớp Anh Trỗi 1" thuộc Đội Thanh niên xung phong (TNXP) đặc biệt K53.
Cuộc đời và hành trình ra trận của ông chính là một tượng đài bằng xương bằng thịt, khắc họa trọn vẹn lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm vô song của thế hệ trẻ Việt Nam trong thế kỷ XX. Sinh ra và lớn lên tại vùng đất nghèo Khánh Thiện, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình, chàng trai trẻ Bùi Đình Chiến nuôi dưỡng một khát vọng cháy bỏng: được khoác lên mình màu áo lính để ra tiền tuyến bảo vệ quê hương. Thế nhưng, ngày bước lên bàn cân nhập ngũ, giấc mơ ấy tưởng chừng như sụp đổ khi giám khảo lắc đầu từ chối vì cơ thể ông quá nhỏ thốn, chỉ nặng vỏn vẹn 39 kg.
Cái đói và sự khắc nghiệt của thời cuộc không làm giảm đi ý chí chí khí của chàng trai trẻ. Không nản chí, ông chạy vạy khắp nơi, nhờ sự bảo lãnh của chính quyền địa phương để xin bằng được một tấm vé ra đi. Sự kiên trì ấy đã đưa ông đến với Đội TNXP đặc biệt K53, vinh dự đứng trong hàng ngũ "Lớp Anh Trỗi 1" huyền thoại.
Vào tháng 8 năm 1965, khi những tiếng súng ngoài mặt trận ngày một dồn dập, ông cùng đồng đội bắt đầu chuyến hành quân lịch sử. Suốt hai tháng trời ròng rã, đôi chân trần của chàng trai 39 kg đã vượt qua những dốc cao, vực sâu của dãy Trường Sơn hiểm trở, gùi trên lưng những bao hàng nặng hơn cả cơ thể mình để đặt chân đến chiến trường Thừa Thiên Huế khốc liệt.
Tại mảnh đất Trị Thiên – nơi mà đất đá cũng bị cày xới bởi bom đạn, ông Bùi Đình Chiến đã trực tiếp nếm trải những gì cam go nhất của cuộc chiến. Đỉnh điểm là suốt 26 ngày đêm ròng rã trong chiến dịch Mậu Thân 1968, ông bám trụ trong công sự dưới làn mưa đạn dày đặc. Giữa lằn ranh sinh tử, cái đói, cái rét và đặc biệt là căn bệnh sốt rét rừng quái ác đã hành hạ ông kiệt quệ, cân nặng tụt dốc thê thảm chỉ còn vỏn vẹn 30 kg. Thế nhưng, làn da xanh xao vì thiếu máu ấy không che giấu được ánh mắt rực lửa căm thù giặc và ý chí kiên cường không chịu chùn bước. Đến mùa hè đỏ lửa năm 1972, trong một trận rải thảm ác liệt của bom B-52, ông bị thương rất nặng.
Đạn xé thịt da, máu đổ xuống mảnh đất quê hương, nhưng người chiến sĩ ấy vẫn bặm môi nén đau, bám trụ trận địa đến cùng, thét vang khẩu hiệu "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".Hòa bình lập lại, người lính năm xưa trở về quê nhà xóm 3, xã Khánh Thiện với tỷ lệ thương tật trên cơ thể. Nhưng phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" và ngọn lửa TNXP chưa bao giờ tắt trong lồng ngực ông. Ở tuổi xưa nay hiếm, ông vẫn miệt mài với công tác cựu chiến binh, tận tụy hỗ trợ các gia đình chính sách tại địa phương.
Triết lý sống của ông rất đơn giản nhưng lay động lòng người: "Còn sống là còn phải cống hiến để xứng đáng với những người đã ngã xuống". Câu chuyện thời hoa lửa của ông Bùi Đình Chiến không chỉ là ký ức cá nhân, mà là bài học sâu sắc, là ngọn đuốc thắp sáng lòng tự tôn dân tộc và trách nhiệm sống cho thế hệ trẻ hôm nay.



