Ngọn Lửa Kiên Trung Của Người Lính Tân Châu
Ký Ức Biên Ải: Ngọn Lửa Kiên Trung Của Người Lính Tân Châu
Ông Lê Hoàng Tuấn sinh ngày 12 tháng 8 năm 1949 tại xã Tân Hưng, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh. Nằm ở dải đất biên cương thiêng liêng của Tổ quốc, nơi từng chịu nhiều đau thương dưới gót giày xâm lược, tuổi thơ của ông Tuấn sớm in hằn những mất mát. Lòng yêu nước và khao khát tự do đã chắp cánh cho người thanh niên vùng biên giới quyết tâm đứng lên cầm súng bảo vệ quê hương.
Bám trụ nơi tuyến đầu biên giới
Năm 1967, khi vừa bước sang tuổi 18, ông Tuấn tình nguyện gia nhập lực lượng bộ đội địa phương, trực tiếp chiến đấu tại vành đai biên giới Tân Châu – Kà Tum. Địa bàn Tân Châu khi ấy là một trong những hành lang chiến lược cực kỳ quan trọng, nối liền căn cứ địa cách mạng với các chiến trường Nam Bộ.
Kẻ thù hiểu rõ vị trí yết hầu này nên liên tục tổ chức các cuộc càn quét, rải thảm bom B-52 và chất độc da cam xuống những cánh rừng biên giới nhằm cắt đứt tuyến đường tiếp tế của ta. Trong ký ức của ông Tuấn, những năm tháng bám rừng là chuỗi ngày "nếm mật nằm gai" đúng nghĩa. Bộ đội ta phải đối mặt không chỉ với hỏa lực hùng hậu của địch mà còn với sự khắc nghiệt của rừng thiêng nước độc, với những cơn sốt rét rừng ập đến giữa đêm mưa rả rích. Bằng lối đánh du kích mưu trí, xuất quỷ nhập thần, ông cùng đồng đội đã kiên cường bẻ gãy nhiều cuộc hành quân càn quét, bảo vệ an toàn các chuyến hàng chi viện và giữ vững huyết mạch giao thông của cách mạng.
Xây đắp hòa bình trên vùng đất thép
Chiến tranh kết thúc, đất nước vỡ òa trong niềm vui thống nhất. Khác với nhiều đồng đội đã nằm lại vĩnh viễn dưới tán rừng biên giới, ông Tuấn may mắn được trở về quê hương nhưng mang trên mình những mảnh đạn chưa thể gắp ra. Vùng đất Tân Châu ngày đầu giải phóng hoang tàn, đầy rẫy bom mìn và hố bom sâu hoắm.
Phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, người lính biên ải năm xưa không cho phép mình gục ngã trước khó khăn. Ông hăng hái tham gia lực lượng dân quân tự vệ, rà phá bom mìn, làm sạch đất đai để bà con an tâm sản xuất. Từ những bãi đất hoang hóa, cháy sạm vì bom đạn, nhờ bàn tay cần mẫn của ông và người dân, những rừng cao su, rẫy mía, vườn củ mì xanh ngút ngàn đã vươn lên mạnh mẽ. Nhiều năm liền, ông đảm nhận vai trò Trưởng ấp, tích cực xây dựng tình làng nghĩa xóm, góp phần gìn giữ an ninh trật tự khu vực biên giới.
Mỗi khi có dịp kể lại chuyện chiến đấu cho các chiến sĩ trẻ và đoàn viên thanh niên tại địa phương, ánh mắt người cựu chiến binh lại ánh lên niềm tự hào pha lẫn xót xa. Ông luôn tâm niệm:
"Biên cương Tổ quốc là máu thịt của cha ông để lại. Thế hệ chúng tôi đã lấy thân mình làm lá chắn để giữ từng tấc đất nơi tuyến đầu. Nay đất nước thanh bình, các cháu phải luôn khắc ghi giá trị của độc lập, ra sức học tập, đoàn kết để xây dựng quê hương Tân Châu ngày càng giàu mạnh và giữ vững biên giới hòa bình, hữu nghị."
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người lính Lê Hoàng Tuấn năm nào nay đã ở cái tuổi thất thập cổ lai hy. Cuộc đời ông là một bản hùng ca thầm lặng mà vĩ đại, đại diện cho ý chí kiên cường, bất khuất của những người con vùng biên giới Tân Châu – những người đã trọn đời dâng hiến thanh xuân cho màu xanh bất diệt của đất trời Tây Ninh.



