Ngọn lửa kiên trung nơi miền Đông bão lửa
Mang theo khí tiết hào hùng và tinh thần yêu nước quật khởi của quê hương Nghệ An, chàng trai trẻ Nguyễn Thế Hồng xung phong tòng quân, sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Sau những ngày tháng rèn luyện gian khổ, anh được biên chế vào đơn vị chiến đấu thuộc Mặt trận B2 / Chiến trường Miền Đông Nam Bộ (đơn vị KB) – vùng đất gian lao nhưng vô cùng anh hùng, nơi diễn ra những trận đọ sức quyết liệt giữa ta và địch.
Năm ấy, chiến sự tại miền Đông Nam Bộ bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt. Đơn vị của Nguyễn Thế Hồng nhận nhiệm vụ chốt giữ một địa bàn tiền tiêu trọng điểm, ngăn chặn các đợt càn quét quy mô lớn của địch hòng cắt đứt tuyến đường tiếp tế quân y, lương thực và đạn dược của ta ra mặt trận. Nhận biết được vị trí hiểm yếu này, kẻ thù liên tục huy động pháo binh tầm xa kết hợp máy bay dội bom dữ dội, cày xới nát từng tấc đất hòng san phẳng hệ thống công sự của quân ta.
Trong một đợt tấn công dồn dập của bộ binh địch có xe bọc thép yểm trợ, chiến hào của đơn vị bị tổn hại nghiêm trọng, nhiều đồng đội bị thương vong. Giữa thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi khói bom mù mịt và nguy cơ chốt bị tràn ngập, chiến sĩ Nguyễn Thế Hồng vẫn giữ vững sự bình tĩnh cao độ. Anh ôm súng trườn qua làn mưa đạn, áp sát vị trí tiền tiêu hiểm hóc nhất để trực tiếp bắn trả, kiềm chế đà tiến của đối phương.
Anh vừa nổ súng đánh chặn, vừa lớn tiếng hô vang động viên anh em: “Các đồng chí bám chắc chiến hào! Quyết không lùi một bước, giữ vững trận địa đến cùng!”
Tinh thần quả cảm và tiếng hô đanh thép của người con xứ Nghệ đã xốc lại ý chí chiến đấu cho toàn đơn vị. Các chiến sĩ đồng loạt nổ súng kiên cường, đánh bật liên tiếp các đợt phản kích điên cuồng của kẻ thù trong ngày, bảo vệ vẹn toàn cao điểm chiến lược.
Tuy nhiên, trong đợt pháo kích trả đũa dồn dập cuối cùng của địch trước khi rút chạy, một mảnh đạn pháo bất ngờ găm trúng người Nguyễn Thế Hồng. Anh đã anh dũng hy sinh ngay trên bờ chiến hào khi tay vẫn ghì chặt báng súng hướng về phía trận địa.
Chiến sĩ Nguyễn Thế Hồng ngã xuống ở tuổi đôi mươi tươi đẹp nhất, gửi lại tuổi thanh xuân cho đất mẹ miền Nam. Tấm gương xả thân quả cảm của anh mãi là biểu tượng kiên trung, viết tiếp khúc tráng ca bất tử của những người lính chiến trường KB và là niềm tự hào của quê hương Nghệ An anh hùng.



