Cựu chiến binh

Ngọn lửa ký ức của bà Nguyễn Thị Út

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi của họ không xuất hiện nhiều trên các trang sách lớn, không được nhắc đến trong những buổi lễ trang trọng, nhưng lại chính là những người đã góp phần làm nên hình hài của Tổ quốc hôm nay. Họ là những người bình dị, sống âm thầm, hy sinh thầm lặng, nhưng mang trong mình một sức mạnh tinh thần to lớn – sức mạnh của lòng yêu nước. Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường nhớ đến những trận đánh lớn, những vị tướng tài ba hay những chiế

Đà Nẵng03/05/2026Trần Thị Khánh Lưu (Lớp 8 – Chi đội Bế Văn Đàn Trường PTDTBT TH&THCS Trần Phú xã Trà Liên Thành Phố Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. HÀNH TRÌNH CỦA MỘT CUỘC ĐỜI GIỮA HOA LỬA

1. Cuộc gặp gỡ giữa hiện tại bình yên và quá khứ dữ dội

Tôi gặp bà vào một buổi chiều yên bình. Con đường dẫn vào nhà bà nhỏ hẹp, uốn lượn qua những triền đồi xanh mướt. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió và tiếng lá cây xào xạc.

Ngôi nhà của bà đơn sơ, không cầu kỳ. Mái tôn cũ đã ngả màu thời gian. Trước sân là vài chậu cây nhỏ được chăm sóc cẩn thận. Tất cả đều giản dị, nhưng ấm áp lạ thường.

Bà ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ đặt ở hiên nhà. Mái tóc bà đã bạc trắng như sương. Khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự hiền từ, ấm áp và đặc biệt là một chiều sâu ký ức mà không phải ai cũng có.

Khi tôi hỏi về những năm tháng chiến tranh, bà im lặng rất lâu. Sự im lặng ấy không trống rỗng, mà như đang mở ra một cánh cửa dẫn về quá khứ.

Rồi bà chậm rãi nói:

“Ngày đó khổ lắm con ạ… Nhưng giặc đến thì ai cũng phải đứng lên.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng chứa đựng cả một thời kỳ lịch sử.

2. Tuổi trẻ ra đi giữa tiếng gọi của Tổ quốc

Ngày còn trẻ, bà Nguyễn Thị Út sống trong thời kỳ đất nước đang chìm trong chiến tranh. Tuổi trẻ của bà không gắn với trường lớp đầy đủ hay những ước mơ bình yên, mà gắn với tiếng súng, tiếng bom và những cuộc chia ly không hẹn ngày trở lại.

Khi nghe tiếng gọi của Tổ quốc, bà không hề do dự. Bà tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Quyết định ấy không đến từ những suy nghĩ lớn lao, mà từ một trái tim rất giản dị: đất nước cần thì mình đi.

Ngày lên đường, bà không mang theo nhiều thứ. Chỉ vài bộ quần áo cũ, một chiếc khăn, và một tinh thần sẵn sàng đối mặt với mọi gian khổ.

Bà từng nói rằng lúc đó không ai nghĩ nhiều đến tương lai, chỉ nghĩ làm sao để đất nước được độc lập, để quê hương không còn tiếng súng.

3. Những con đường gùi gạo – tuổi trẻ trên vai gánh nặng

Công việc của bà là vận chuyển lương thực cho bộ đội. Nghe qua tưởng đơn giản, nhưng thực tế lại vô cùng gian khổ.

Những con đường rừng hiểm trở, dốc đứng, trơn trượt. Có những đoạn phải bám rễ cây để đi. Có những đêm tối đen như mực, chỉ có ánh trăng mờ dẫn lối.

Trên vai bà là những bao gạo nặng hàng chục ký. Mỗi bước đi là một lần chống lại mỏi mệt, đau đớn, và cả sự kiệt sức.

Bà kể:

“Có khi đi từ chiều đến tận khuya mới tới nơi. Vai đau rát, chân muốn khuỵu xuống, nhưng không dám nghỉ. Nghĩ đến bộ đội đang chờ nên phải cố.”

Nghe bà kể, tôi như nhìn thấy một người phụ nữ nhỏ bé giữa núi rừng rộng lớn, lặng lẽ bước đi trong bóng tối, mang theo không chỉ lương thực mà còn là niềm tin của cả tiền tuyến.

4. Bom đạn và những lần đối mặt với cái chết

Chiến tranh không chỉ là gian khổ, mà còn là sự rình rập của cái chết.

Bà từng nhiều lần đối mặt với máy bay địch. Tiếng động cơ gầm rú trên bầu trời, rồi bom rơi xuống, mặt đất rung chuyển.

“Nghe tiếng máy bay là tim đập thình thịch. Bom nổ sáng cả vùng trời. Nhưng vẫn phải ôm chặt bao gạo mà nằm xuống đất.”

Trong những khoảnh khắc sinh tử ấy, bà không bỏ chạy. Bà vẫn giữ nhiệm vụ của mình.

Khi tôi hỏi bà có sợ không, bà cười nhẹ:

“Sợ chứ con. Ai mà không sợ. Nhưng nếu mình bỏ chạy thì bộ đội lấy gì mà ăn?”

Câu nói ấy khiến tôi lặng đi rất lâu. Tôi hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không sợ hãi, mà là biết vượt qua nó.

5. Người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh

Không chỉ làm nhiệm vụ hậu cần, khi quê hương bị tấn công, bà cùng người dân đứng lên chống giặc.

“Giặc vào thì phải đánh. Không thể đứng nhìn.”

Ở bà, tôi thấy rõ hình ảnh người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh: vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ; vừa chịu thương chịu khó, vừa kiên cường bất khuất.

Họ không cần danh hiệu, không cần ghi nhận, nhưng chính họ là những người giữ làng, giữ nước bằng chính sức mình.

6. Ký ức về người đồng đội đã mất

Một ký ức khiến bà không bao giờ quên là lần một người đồng đội bị thương nặng trong lúc làm nhiệm vụ.

Giữa bom đạn, bà đã cõng bạn chạy vào rừng để tránh nguy hiểm.

“Lúc đó chỉ biết cứu bạn thôi…”

Nhưng chiến tranh không cho tất cả cơ hội trở về. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Khi kể đến đây, giọng bà chùng xuống. Đôi mắt bà nhìn xa xăm, như đang trở về một thời quá khứ không thể nào quên.

Tôi hiểu rằng phía sau mỗi câu chuyện là những mất mát không gì bù đắp được.

7. Hòa bình và cuộc sống lặng lẽ sau chiến tranh

Khi chiến tranh kết thúc, bà trở về quê hương. Không có ánh hào quang, không có sự tung hô, bà trở lại với cuộc sống bình dị như bao người khác.

Bà sống lặng lẽ, chăm sóc gia đình, làm việc nhỏ bé hàng ngày. Nhưng trong sâu thẳm, ký ức chiến tranh vẫn luôn tồn tại trong bà như một phần không thể tách rời.

Bà không kể công, không nhắc lại để tự hào. Bà chỉ sống, như cách bà đã từng sống trong chiến tranh: giản dị và kiên cường.

8. Lời dặn của một thế hệ đi trước

Trước khi tôi ra về, bà nắm tay tôi và nói:

“Các con bây giờ sướng hơn nhiều rồi. Phải cố gắng học, phải biết trân trọng cuộc sống này.”

Lời nói ấy không chỉ là một lời dặn, mà là một bài học sâu sắc.

Tôi chợt nhận ra rằng, hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao con người như bà Nguyễn Thị Út.

II. NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Rời khỏi ngôi nhà nhỏ của bà, trong tôi vẫn còn nguyên cảm xúc bồi hồi. Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé nhưng mạnh mẽ ấy như vẫn còn hiện diện đâu đó giữa núi rừng yên bình.

Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Út không chỉ là một ký ức cá nhân, mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh cho Tổ quốc.

Dù thời gian có trôi qua, dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng “ngọn lửa thời hoa lửa” trong ký ức của bà vẫn sẽ không bao giờ tắt. Nó sẽ tiếp tục được truyền lại cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước

Ngọn lửa của sự hy sinh

Và ngọn lửa của niềm tin bất diệt vào Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn