Cựu chiến binh

Ngọn lửa ký ức từ người y sĩ chiến trường Quảng Trị

Có lẽ chúng ta không thể sống lại những năm tháng ấy để hiểu hết những gì họ đã trải qua. Nhưng chúng ta có thể nhớ. Có thể biết ơn. Và quan trọng hơn, có thể sống một cuộc sống tử tế, có trách nhiệm hơn với những gì mình đang có.Bởi đôi khi, cách tốt nhất để biết ơn lịch sử không phải là nói những lời thật lớn lao, mà là thật sự muốn hiểu những con người đã làm nên lịch sử ấy.

Thanh Hóa16/09/2026Xã Kim Tân (Xã Kim Tân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn lửa ký ức từ người y sĩ chiến trường Quảng Trị.

Ở thôn 1, xã Kim Tân, có một mái nhà nhỏ nằm sau hàng cau. Mỗi buổi sáng, người ta vẫn có thể bắt gặp một cụ ông tóc đã bạc ngồi bên ấm trà, lặng lẽ nhìn ra ngoài sân. Ông là Lưu Đình Ngư, sinh năm 1938, nguyên Thượng sỹ, Y sỹ Đoàn 585, Quân khu 4. Ông là một trong những người đã đi qua những năm tháng chiến tranh và may mắn trở về với cuộc sống bình thường hôm nay.Tháng 9 năm 1965, khi vừa 27 tuổi, ông Lưu Đình Ngư rời quê hương lên đường nhập ngũ. Ông không trực tiếp cầm súng chiến đấu như nhiều người lính khác mà được phân công vào lực lượng quân y.Công việc của ông là chăm sóc và cứu chữa những người bị thương giữa chiến trường. Có lẽ lúc ấy, ông cũng không thể biết rằng những năm tháng sau đó sẽ trở thành một phần ký ức theo mình suốt cả cuộc đời. Từ năm 1965 đến năm 1979, ông có thời gian gắn bó với chiến trường Quảng Trị và Thừa Thiên Huế. Đó là những nơi chiến tranh diễn ra vô cùng khốc liệt. Ở đó, bom đạn có thể đến bất cứ lúc nào, sự sống và cái chết nhiều khi chỉ cách nhau trong một khoảnh khắc.Là một y sĩ, ông Ngư phải làm công việc của mình trong những điều kiện rất thiếu thốn. Có khi không đủ thuốc, không đủ băng gạc, những người bị thương lại liên tục được đưa về. Trong những lúc như vậy, ông gần như chỉ có đôi bàn tay và sự bình tĩnh của mình để cố gắng cứu người.Ông kể về những đêm hầm trú ẩn rung lên vì bom pháo, ánh đèn dầu không đủ sáng nhưng vẫn phải cố nhìn cho rõ từng vết thương. Có những lúc rất sợ, nhưng đôi tay của người thầy thuốc lại không được phép run, bởi trước mặt mình là một người đồng đội đang cần được cứu. Có những người đã được cứu sống, nhưng cũng có những người mãi mãi không thể trở về. Những ký ức ấy, đặc biệt là hình ảnh những đồng đội đã nằm lại, dường như chưa bao giờ thực sự rời khỏi ông. Đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, mang theo những kỷ niệm của những năm tháng quân ngũ, những tấm huân chương và cả những điều có lẽ rất khó để kể hết thành lời. Sau chiến tranh, ông cũng như bao người lính khác trở về với cuộc sống đời thường, xây dựngg gia đình, nuôi dạy con cháu. Thỉnh thoảng, ông lại gặp những người đồng đội cũ trong những buổi sinh hoạt, gặp mặt của Hội Cựu chiến binh xã Kim Tân. Những cuộc gặp như vậy có lẽ không chỉ để hỏi thăm nhau, mà còn là dịp để những người từng cùng nhau đi qua chiến tranh nhớ lại một thời tuổi trẻ của mình.Bây giờ ông đã nhiều tuổi. Trí nhớ của ông đôi lúc không còn được như trước. Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng ở Quảng Trị, ánh mắt ông dường như lại khác đi. Trong đó có niềm tự hào, nhưng tôi nghĩ có lẽ còn có cả những nỗi nhơ và những điều mà ông vẫn giữ lại trong lòng. Tôi thấy điều khiến câu chuyện của ông Lưu Đình Ngư trở nên đặc biệt không phải chỉ vì ông từng là một người lính hay một người y sĩ trong chiến tranh. Điều đáng quý hơn là sau rất nhiều năm, ông vẫn mang theo ký ức về những người đồng đội của mình. Có thể chúng ta, những người trẻ sinh ra khi đất nước đã hòa bình, sẽ rất khó để thực sự hiểu được cảm giác của những con người đã sống giữa bom đạn năm ấy. Chúng ta chỉ có thể đọc, nghe kể và cố gắng hình dungz.Nhưng có lẽ, chỉ cần chúng ta chịu lắng nghe thì những câu chuyện ấy vẫn còn có ý nghĩa. Ông Lưu Đình Ngư giống như một ngọn lửa nhỏ giữ lại ký ức của một thời đã đi qua. Ngọn lửa ấy không ồn ào, cũng không cần phải quá lớn, chỉ cần nó còn cháy thì những câu chuyện về những người đã hy sinh tuổi trẻ của mình cho đất nước vẫn còn được nhớ đến.Từ câu chuyện của ông, tôi hiểu hơn rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Đằng sau hai chữ “hòa bình” là tuổi trẻ, là mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của rất nhiều người. Trong đó có những người lính, và cũng có những người thầy thuốc âm thầm cứu người giữa chiến trường như ông.Có lẽ chúng ta không thể sống lại những năm tháng ấy để hiểu hết những gì họ đã trải qua. Nhưng chúng ta có thể nhớ. Có thể biết ơn. Và quan trọng hơn, có thể sống một cuộc sống tử tế, có trách nhiệm hơn với những gì mình đang có.Bởi đôi khi, cách tốt nhất để biết ơn lịch sử không phải là nói những lời thật lớn lao, mà là thật sự muốn hiểu những con người đã làm nên lịch sử ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa ký ức từ người y sĩ chiến trường Quảng Trị | Câu chuyện thời hoa lửa