Cựu chiến binh

Ngọn lửa lặng thầm không tắt (1983–1986)

Có những người lính đi qua chiến tranh mà không mang theo tiếng vang của chiến công, chỉ giữ lại cho mình sự lặng lẽ rất riêng. Ba năm quân ngũ của bác Lê Hữu Thục là như thế: âm thầm, bền bỉ, gắn với những chuyến hậu cần nơi rừng biên giới Campuchia. Không trực diện nơi làn đạn, nhưng từng bước chân của bác góp phần giữ cho chiến trường không ngưng nhịp thở. Khi xuất ngũ năm 1986, bác rời quân đội, nhưng không rời khỏi những năm tháng đã hun đúc nên con người mình.

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh, với nhiều người, được nhớ đến bằng những trận đánh lớn. Nhưng với bác Lê Hữu Thục, chiến tranh được ghi dấu bằng những ngày lặng lẽ nối tiếp nhau, nơi rừng sâu biên giới, giữa những con đường không tên và những chuyến đi không được ghi chép thành chiến công.

Nhập ngũ năm 1983, bác bước vào quân đội trong bối cảnh nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia vẫn còn nhiều phức tạp. Đơn vị hậu cần quân sự của bác đóng quân rải rác trong rừng, vừa bảo đảm tiếp tế, vừa tự bảo vệ mình trước những mối nguy còn sót lại sau chiến tranh. “Chúng tôi không nghĩ nhiều đến đánh địch, mà nghĩ làm sao cho anh em đủ ăn, đủ thuốc,” bác kể. Công việc ấy lặp đi lặp lại, nhưng không ngày nào giống ngày nào, bởi rừng thì luôn thay đổi, còn hiểm nguy thì không báo trước.

Có những ngày bác đi từ sáng đến tối, vai trĩu nặng bao gạo, chân lún trong bùn đỏ, mồ hôi hòa cùng nước mưa rừng. Có những đêm nằm võng, nghe tiếng côn trùng rả rích, nghĩ về nhà mà không dám nói ra. “Nhớ nhà thì ai cũng nhớ, nhưng nói ra sợ lòng mình mềm đi,” bác từng tâm sự. Chính sự kìm nén ấy đã giúp người lính trẻ đứng vững giữa hoàn cảnh khắc nghiệt.

Ba năm quân ngũ, bác không tránh khỏi những lần cạn sức vì sốt rét, vì thiếu ăn, vì thời tiết khắc nghiệt. Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là đau ốm, mà là những lúc được đồng đội đỡ đần trong im lặng. Không cần lời động viên lớn lao, chỉ là một bàn tay thay gùi giúp, một ngụm nước chia sẻ, một ánh mắt hiểu nhau giữa rừng sâu. “Lúc ấy mới thấy, sống được là nhờ anh em,” bác nói, giọng trầm xuống.

Khi chiến trường dần yên tiếng súng, nhiệm vụ của người lính hậu cần vẫn chưa kết thúc. Họ tiếp tục giữ cho đơn vị ổn định, cho cuộc sống dã chiến không đổ vỡ trong giai đoạn chuyển tiếp đầy khó khăn. Chính trong những tháng ngày ấy, bác Lê Hữu Thục hiểu rằng: chiến tranh không kết thúc trong một ngày, và người lính cũng không thể buông bỏ trách nhiệm cho đến phút cuối cùng.

Năm 1986, bác xuất ngũ, rời quân đội trong sự lặng lẽ vốn đã quen thuộc với đời lính hậu cần. Không có tiếng hô khẩu lệnh, không có lễ tiễn đưa rình rang, chỉ có những cái bắt tay thật chặt và những lời dặn ngắn gọn. “Ra quân rồi, sống sao cho xứng với những năm đã ở lại,” đồng đội nói với bác – một câu nói giản dị nhưng nặng như lời thề.

Trở về thôn Hạ Vũ 1, bác lại làm người dân bình thường, nhưng trong cách sống luôn thấp thoáng dáng dấp người lính: chịu khó, kiên nhẫn, không than vãn, không phô bày quá khứ. Thời hoa lửa khép lại, nhưng ngọn lửa kỷ luật, trách nhiệm và nghĩa tình thì vẫn cháy âm ỉ trong từng việc làm, từng lựa chọn của bác suốt những năm tháng sau này.

Nhìn lại chặng đường 1983–1986, bác Lê Hữu Thục không coi đó là điều gì lớn lao. Nhưng chính những năm tháng không ồn ào ấy đã góp phần làm nên sức bền của cả một thế hệ. Chiến tranh đi qua, rừng biên giới đã lùi xa, nhưng ký ức về thời hoa lửa vẫn còn đó – như một ngọn lửa lặng thầm, không rực sáng, không tắt bao giờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa lặng thầm không tắt (1983–1986) | Câu chuyện thời hoa lửa