Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN LỬA MẸ GIỮ GIỮA ĐẤT MỸ CẨM

Trong một chuyến về nguồn tại xã Mỹ Cẩm, tôi – một cán bộ Đoàn – đã tìm đến căn nhà nhỏ từng là nơi sinh sống của Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Lầu. Không còn Mẹ nữa, nhưng từng góc nhà, từng khoảng sân như vẫn còn lưu giữ hơi ấm của một cuộc đời đã lặng thầm hiến dâng tất cả cho Tổ quốc. Mẹ sinh năm 1929, lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời Mẹ gắn liền với những năm tháng kháng chiến gian khổ. Lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Phẩm, Mẹ vừa là người vợ tảo tần, vừa là hậ

Vĩnh Long19/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một chuyến về nguồn tại xã Mỹ Cẩm, tôi – một cán bộ Đoàn – đã tìm đến căn nhà nhỏ từng là nơi sinh sống của Mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Lầu. Không còn Mẹ nữa, nhưng từng góc nhà, từng khoảng sân như vẫn còn lưu giữ hơi ấm của một cuộc đời đã lặng thầm hiến dâng tất cả cho Tổ quốc.

Mẹ sinh năm 1929, lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời Mẹ gắn liền với những năm tháng kháng chiến gian khổ. Lập gia đình với đồng chí Nguyễn Văn Phẩm, Mẹ vừa là người vợ tảo tần, vừa là hậu phương vững chắc, âm thầm tiếp sức cho chồng con đi theo con đường cách mạng. Năm người con – bốn trai, một gái – là cả thế giới của Mẹ, là niềm hy vọng giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa.

Thế nhưng, chiến tranh không chỉ thử thách lòng người mà còn cướp đi những điều thiêng liêng nhất.

Năm 1972, người con trai của Mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Mau – đã anh dũng hy sinh trong một trận chống càn. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lý tưởng và khát vọng chưa kịp trọn vẹn. Tôi nghe lại câu chuyện từ những người dân địa phương, mà lòng quặn thắt: người mẹ ấy đã lặng lẽ nhận tin con hy sinh trong nước mắt, nhưng không một lời oán than, chỉ lặng im chịu đựng nỗi đau.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi mất mát, đến năm 1974, chồng của Mẹ – đồng chí Nguyễn Văn Phẩm – trong một lần làm nhiệm vụ móc nối cơ sở vùng địch đã bị lộ, bị phản bội và anh dũng hy sinh. Hai lần tiễn người thân ra đi, hai lần trái tim Mẹ như vỡ vụn. Nhưng Mẹ vẫn đứng vững. Không gục ngã. Không lùi bước.

Giữa những năm tháng khốc liệt ấy, Mẹ vừa là cha, vừa là mẹ, âm thầm nuôi dưỡng các con còn lại, tiếp tục giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Có lẽ, chính tình yêu quê hương và ý chí kiên cường đã giúp Mẹ vượt qua tất cả – những mất mát mà không gì có thể bù đắp.

Hôm nay, đứng trước di ảnh Mẹ, tôi lặng người. Một cuộc đời bình dị, nhưng lại mang trong mình những hy sinh phi thường. Ngày 04/8/2014, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – sự ghi nhận thiêng liêng đối với những đóng góp to lớn của Mẹ cho Tổ quốc. Nhưng hơn tất cả danh hiệu, điều còn lại sâu đậm nhất chính là hình ảnh một người mẹ Việt Nam kiên cường, chịu đựng và hy sinh đến tận cùng.

Rời Mỹ Cẩm, lòng tôi nặng trĩu. Tôi hiểu rằng, những câu chuyện như của Mẹ Võ Thị Lầu không chỉ để kể lại, mà để nhắc nhở thế hệ hôm nay phải sống xứng đáng hơn.

Chúng tôi – những người trẻ – có thể không trải qua chiến tranh, nhưng mang trong mình trách nhiệm giữ gìn và tiếp nối ngọn lửa mà Mẹ đã thắp lên. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng, và của niềm tin bất diệt vào tương lai của quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn