NGỌN LỬA NGUYỄN VIẾT XUÂN TRONG TUỔI TRẺ HÔM NAY
Nguyễn Viết Xuân hy sinh năm 1964.
Đất nước khi ấy vẫn đang trong chiến tranh.
Hòa bình còn rất xa.
Nhưng người thanh niên 30 tuổi ấy vẫn tin vào ngày đất nước thống nhất.
Anh đã không được nhìn thấy ngày ấy.
Nhưng thế hệ sau đã nhìn thấy.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất.
Trong ngày hòa bình ấy có bóng dáng của hàng triệu người đã chiến đấu và hy sinh.
Có những người được nhắc tên.
Cũng có những người mãi mãi vô danh.
Nguyễn Viết Xuân là một trong những người đã góp tuổi trẻ của mình vào lịch sử.
Anh ra đi ở tuổi 30.
Nhưng câu nói của anh vẫn còn:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Hôm nay, chúng ta không còn đối diện với những chiếc máy bay chiến đấu.
Không còn những trận địa pháo giữa bom đạn.
Nhưng đất nước vẫn cần những người trẻ có bản lĩnh.
Cần thanh niên dám nhận việc khó.
Cần thanh niên sẵn sàng đến vùng sâu, vùng xa.
Cần những người trẻ chung tay xây dựng quê hương.
Cần những cán bộ Đoàn biết đi đầu trong chuyển đổi số, tình nguyện vì cộng đồng, bảo vệ môi trường, hỗ trợ người dân và chăm lo cho thiếu nhi.
Mỗi thời đại có một nhiệm vụ.
Thế hệ Nguyễn Viết Xuân đã chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc.
Thế hệ hôm nay phải chiến đấu bằng tri thức, lao động, sáng tạo và trách nhiệm để xây dựng Tổ quốc.
Nếu ngày trước Nguyễn Viết Xuân nói:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Thì hôm nay, tuổi trẻ có thể nói với chính mình:
“Nhằm thẳng mục tiêu, tiến lên!”
Tiến lên trong học tập.
Tiến lên trong lao động.
Tiến lên trong chuyển đổi số.
Tiến lên trong xây dựng quê hương.
Tiến lên bằng khát vọng cống hiến.
Bởi lửa của thời hoa không chỉ để chúng ta nhớ về quá khứ.
Nó phải trở thành ngọn lửa hành động trong tuổi trẻ hôm nay



