“NGỌN LỬA NHÀ RÔNG VÀ LỜI THỀ GIỮ ĐẤT”
Giữa những năm tháng kháng chiến gian khổ, Bok Núp đã trở thành ngọn lửa dẫn đường cho đồng bào Tây Nguyên đứng lên bảo vệ buôn làng. Bằng tinh thần đoàn kết và ý chí quật cường, ông đã biến những con người tưởng chừng nhỏ bé thành một lực lượng kiên cường chống giặc ngoại xâm.
“Tôi còn nhớ như in cái đêm hôm ấy, gió rừng thổi hun hút qua mái nhà rông. Cả buôn làng im phăng phắc vì nghe tin giặc Pháp sắp kéo tới càn quét. Người già ôm trẻ nhỏ, phụ nữ lo giấu lúa, còn trai tráng thì thấp thỏm chẳng biết chống lại bằng cách nào.
Giữa lúc ai cũng hoang mang, Bok Núp bước ra giữa sân nhà rông. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt rắn rỏi của ông. Ông nhìn khắp mọi người rồi nói lớn:
‘Đất này là đất của mình. Núi này, rừng này nuôi mình lớn. Nếu mình bỏ chạy thì giặc sẽ cướp hết. Người Tây Nguyên không được cúi đầu!’
Giọng Bok Núp vang như tiếng cồng giữa đại ngàn, làm cái bụng mọi người nóng lên. Ông chia thanh niên thành từng nhóm đi đào hầm chông, đặt bẫy đá dọc đường vào làng. Phụ nữ thì giã gạo nuôi bộ đội, còn trẻ con tụi tôi được giao đi canh gác ở bìa rừng.
Sáng hôm sau, lính Pháp kéo tới đông lắm. Chúng mang súng lớn, vừa đi vừa bắn loạn vào rừng cây. Nhưng khi vừa tiến vào con dốc trước làng thì bẫy đá từ trên cao đổ xuống ầm ầm. Tiếng la hét vang khắp núi rừng. Nhiều tên giặc sa xuống hầm chông, hoảng loạn bỏ chạy.
Bok Núp dẫn đội du kích từ trong rừng lao ra. Ông hô lớn:
‘Đánh để giữ làng! Đánh để giữ đất!’
Tiếng hô ấy khiến ai nấy đều quên sợ. Người cầm nỏ, người cầm rựa, cùng nhau xông lên đuổi giặc khỏi buôn làng.
Sau trận ấy, nhà rông lại đỏ lửa. Dân làng quây quần bên Bok Núp, ai cũng hiểu rằng chỉ cần đồng lòng thì người Tây Nguyên sẽ không bao giờ khuất phục.



