Ngọn lửa nhiệt huyết trong ông vẫn không hề tắt.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt – thời kì chiến mà quê hương Trà Liên chìm trong khói lửa – đúc nên biết bao con người kiên cường. Trong số đó, ông Lê Ngọc Sơn, sinh năm 1952 ở thôn làng gạch, là một tấm gương tiêu biểu của thế hệ sống và trưởng thành trong “thời lửa”
Tuổi thơ của ông không có những ngày tháng yên bình như hôm nay. Khi còn rất trẻ, ông đã sớm chứng kiến cảnh bom đạn, mất mát và những cuộc chia ly. Chính hoàn cảnh ấy đã thôi thúc ông tham gia vào các hoạt động cách mạng tại địa phương. Dù tuổi còn nhỏ, ông vẫn dũng cảm đảm nhận những công việc nguy hiểm như đưa tin, dẫn đường, vận chuyển lương thực và tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.
Trong những đêm tối mịt mùng, giữa tiếng bom rơi đạn nổ, hình ảnh chàng thanh niên Lê Ngọc Sơn lặng lẽ băng qua những con đường làng quen thuộc đã trở thành kí ức không thể nào quên của người dân nơi đây. Mỗi bước chân của ông là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một lần thể hiện lòng yêu nước cháy bỏng, ông không chỉ dũng cảm, ông còn là người cẩn trọng, nhanh trí, góp phần bảo vệ an toàn cho nhiều cán bộ và cơ sở cách mạng. Những đóng góp thầm lặng ấy tuy không ồn ào nhưng lại có ý nghĩa vô cùng to lớn trong công cuộc đấu tranh dành độc lập.
Khi đất nước hòa bình, “ngọn lửa” nhiệt huyết trong ông vẫn không hề tắt. ông tiếp tục tham gia xây dựng quê hương, giúp đỡ bà con, giữ gìn truyền thống tốt đẹp của thôn làng gạch. Đối với mọi người, ông không chỉ là người từng đi qua chiến tranh mà còn là biểu tượng của ý chí và lòng trung thành với quê hương.
Câu chuyện của ông Lê Ngọc Sơn là câu chuyện của một thời lửa đạn, của lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình nỗ lực học tập và sống xứng đáng với những hy sinh của cha ông.



