Ngọn lửa nhỏ bên phà Ghép
Vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Quảng Xương, Thanh Hóa là một trong những tọa độ lửa hứng chịu nhiều bom đạn nhất. Trong số đó, bến phà Ghép là mục tiêu đánh phá điên cuồng của máy bay địch nhằm cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch của ta.

NGỌN LỬA NHỎ BÊN PHÀ GHÉP
Vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Quảng Xương, Thanh Hóa là một trong những tọa độ lửa hứng chịu nhiều bom đạn nhất. Trong số đó, bến phà Ghép là mục tiêu đánh phá điên cuồng của máy bay địch nhằm cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch của ta.
Ngày 4 tháng 4 năm 1965, bầu trời xã Quảng Trung bỗng rung chuyển bởi tiếng động cơ gầm rú. Từng loạt bom dội xuống xé toạc không gian, khói lửa mù mịt khỏa lấp cả một vùng quê yên bình.
Lúc bấy giờ, cậu học trò lớp 4 Nguyễn Bá Ngọc đang ngồi trú ẩn an toàn trong hầm của gia đình. Giữa tiếng bom nổ chát chúa, tai Ngọc bỗng ù đi khi nghe thấy tiếng khóc thét xé lòng từ căn nhà bên cạnh. Đó là tiếng của các em nhỏ con chú Khương – một thương binh hàng xóm. Chú đi vắng, các em còn quá nhỏ để biết cách tự bảo vệ mình.
Không một chút đắn đo, Ngọc lập tức lao ra khỏi hầm. Giữa làn mưa bom bão đạn, bóng dáng nhỏ bé của cậu băng qua sân, xông thẳng vào căn nhà đang bị sập một nửa. Ngọc thấy bốn đứa trẻ đang hoảng loạn, khóc lóc góc nhà. Cậu nhanh chóng bế em nhỏ nhất, dắt các em lớn hơn gom lại, đẩy tất cả xuống hầm trú ẩn.
Vừa lúc các em vừa vào hầm an toàn thì một chiếc phản lực Mỹ quay đầu, tiếp tục trút bom rải thảm ngay sát cạnh. Trong khoảnh khắc sinh tử, Ngọc không kịp nhảy xuống đáy hầm. Cậu liền nhoài người, lấy toàn bộ thân hình gầy guộc của mình che chở, áp chặt các em nhỏ vào lòng.
"Uỳnh! Uỳnh!" – mặt đất rung chuyển. Bom nổ, đất đá hất tung. Những mảnh gang sắc nhọn từ quả bom đã găm sâu vào lưng Ngọc.
Khi máy bay rút đi, khói bom vừa tan, người dân làng nhào đến ứng cứu thì chứng kiến một cảnh tượng nghẹn lòng. Nguyễn Bá Ngọc vẫn nằm đó, tấm lưng đầy máu nhưng vòng tay vẫn ôm chặt để bảo vệ các em. Nhờ có sự chở che ấy, cả bốn đứa trẻ đều bình an vô sự. Ngọc được đưa đi cấp cứu ngay sau đó, nhưng vết thương quá nặng, cậu đã trút hơi thở cuối cùng vào sáng hôm sau khi vừa tròn 13 tuổi.
Nguyễn Bá Ngọc đã ngã xuống, nhưng hành động dũng cảm của cậu đã trở thành một ngọn lửa nhỏ tỏa sáng rực rỡ bên bến phà Ghép. Ngọn lửa ấy sưởi ấm tình làng nghĩa xóm, thắp sáng lòng quả cảm và tiếp thêm ý chí chiến đấu cho hàng triệu thiếu niên, nhi đồng trên khắp đất nước Việt Nam cho đến tận ngày nay.



