NGỌN LỬA NHỎ CỦA ANH TRẦN VĂN HÙNG
“Có những đêm trong rừng, cái lạnh làm người ta nhớ nhà đến phát khóc… nhưng không ai dám khóc.”
Anh Hùng kể, giọng chậm, đôi lúc như nghẹn lại.
Đó là một đêm giữa rừng Trường Sơn, sau nhiều ngày hành quân liên tục. Tiểu đội của anh dừng chân nghỉ tạm.
“Mệt lắm… ai cũng mệt,” anh nói. “Chân thì rã rời, người thì ướt sũng.”
Họ không có lều, không có chăn. Chỉ có ba lô làm gối, áo làm chăn. Mặt đất ẩm ướt, lạnh buốt.
Gió rừng thổi qua từng cơn. Cái lạnh len lỏi vào từng lớp áo, thấm vào da thịt.
“Có lúc tôi run lên… không phải vì sợ, mà vì lạnh.”
Mọi người nằm sát lại gần nhau, cố giữ chút hơi ấm. Nhưng vẫn không đủ.
Một lúc sau, anh thấy người đồng đội tên Nguyễn Văn Minh lục túi, lấy ra một chiếc bật lửa nhỏ.
“Cái bật lửa đó quý lắm,” anh nói. “Giữ như báu vật.”
Minh cẩn thận nhóm lên một ngọn lửa nhỏ. Không dám đốt lớn vì sợ lộ vị trí.
Ánh lửa bập bùng soi lên những khuôn mặt trẻ. Có người mới mười tám, đôi mươi.
“Mọi người tự nhiên ngồi lại gần nhau,” anh kể. “Chỉ một ngọn lửa thôi mà thấy ấm hẳn.”
Họ bắt đầu nói chuyện. Nhỏ thôi, đủ nghe.
Một người kể về quê, về cánh đồng lúa chín. Người khác nhắc đến mẹ, đến bữa cơm gia đình.
“Tôi cũng nhớ nhà lắm… nhưng không dám nói ra.”
Anh nhìn vào ngọn lửa, thấy trong đó hình ảnh mái nhà, tiếng cười của gia đình.
Ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn. Tiếng bom nổ từ xa vọng lại, từng đợt trầm đục.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ như được sống trong một thế giới khác – nơi chỉ có tình đồng đội.
Họ chuyền tay nhau từng ngụm nước. Chia nhau từng mẩu lương khô nhỏ.
“Không ai tính toán gì cả,” anh nói. “Có gì thì chia nhau.”
Ngọn lửa cháy nhỏ, nhưng đủ để sưởi ấm cả một tiểu đội.
“Lúc đó, tôi nghĩ… chỉ cần còn đồng đội bên cạnh, mình sẽ không gục ngã.”
Đêm dần trôi qua. Ngọn lửa yếu dần, chỉ còn than hồng.
Trước khi ngủ, Minh nói nhỏ:
“Ráng sống nhé… mai còn về.”
Anh Hùng dừng lại một lúc lâu. Rồi nói tiếp, giọng chùng xuống:
“Sau này… Minh không về được.”
Không gian lặng đi.
“Nhưng đêm đó,” anh nói, “tất cả chúng tôi đều tin mình sẽ sống.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt vừa buồn vừa ấm:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ… nhưng cũng để lại cho chúng tôi một điều – đó là tình đồng đội, thứ không bao giờ mất.”


