Ngọn lửa nhỏ giữa đêm
Giữa một đêm lạnh, một ngọn lửa nhỏ được nhóm lên đã sưởi ấm cả đơn vị và kéo những người lính lại gần nhau hơn.

Bác Thành kể rằng có một đêm trời rất lạnh. Đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ và dừng lại nghỉ.
Một người đồng đội kiếm được ít củi khô rồi nhóm một bếp lửa nhỏ.
Mọi người ngồi quanh.
Chẳng ai nói về những chuyện lớn lao. Người kể chuyện gia đình, người nhắc món ăn quê, người nhớ những ngày còn đi học.
Bác Thành khi ấy nhớ đến Hải Phòng.
Bác nhớ những hàng cây và những buổi chiều thành phố.
Một người bạn hỏi:
“Sau này về quê, bác làm gì?”
Bác đáp:
“Tôi sẽ kiếm một công việc bình thường, sáng đi làm, tối về ăn cơm với gia đình”.
Người bạn cười:
“Thế là sướng rồi”.
Cả nhóm cùng cười.
Ngọn lửa cháy không lâu. Trời sáng, mọi người lại chuẩn bị hành quân.
Nhiều năm sau, bác vẫn nhớ ngọn lửa nhỏ ấy.
Bác nói: “Trong chiến tranh, những phút ngồi bên nhau như vậy quý lắm. Nó cho chúng tôi cảm giác mình vẫn còn một cuộc sống bình thường để mong chờ”.



