NGỌN LỬA NHỎ GIỮA RỪNG ĐÊM
NGỌN LỬA NHỎ GIỮA RỪNG ĐÊM
Đêm Trường Sơn tối đen như mực, chỉ còn ngọn lửa nhỏ từ bếp Hoàng Cầm le lói giữa căn hầm đất.
Anh Phúc ngồi lặng lẽ chụm thêm vài cành củi khô để giữ lửa cháy lâu hơn.
Ánh lửa hắt lên gương mặt gầy gò của những người lính sau nhiều tháng hành quân liên tục.
Một chiến sĩ trẻ vừa hong đôi dép cao su vừa nói: “Có lửa thấy lòng đỡ lạnh hẳn.”
Anh Phúc bật cười rồi kéo ngọn lửa sáng thêm một chút.
Ngoài trời, tiếng gió rừng rít qua những tán cây già nghe hun hút và lạnh buốt.
Cả tiểu đội ngồi im rất lâu bên ánh lửa nhỏ giữa màn đêm sâu thẳm.
Rạng sáng hôm sau, bom địch bất ngờ dội xuống khu trú quân rung chuyển cả cánh rừng.
Anh Phúc lao tới kéo một đồng đội bị thương xuống nơi an toàn giữa màn khói bụi mịt mù.
Ngọn lửa nhỏ giữa rừng đêm năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


