Ngọn lửa nhỏ trong đêm hành quân
Đêm trên tuyến Đường Trường Sơn lạnh hơn mọi người nghĩ. Rừng sâu không chỉ tối mà còn ẩm và rét, hơi sương bám dày lên áo quần sau một ngày hành quân dài.
Cả đơn vị dừng lại tạm nghỉ bên một khoảng đất trống nhỏ. Không ai được phép nhóm lửa lớn, vì chỉ cần một ánh sáng mạnh cũng có thể lộ vị trí. Nhưng cái lạnh thì không chờ đợi.
Trong lúc mọi người co ro bên nhau, một người lính trẻ lặng lẽ lấy vài cành củi khô. Anh nhìn quanh, rồi khom người nhóm một đốm lửa rất nhỏ.
Chỉ một ngọn lửa bằng nắm tay.
Ban đầu, nó chỉ leo lét, như sắp tắt. Nhưng rồi dần dần, vài que củi bắt lửa, ánh sáng vàng yếu ớt bắt đầu hắt ra.
Không đủ để soi sáng cả khu rừng.
Nhưng đủ để thấy rõ khuôn mặt những người ngồi gần đó.
Mọi người tự động xích lại gần hơn một chút. Không ai nói ra, nhưng ai cũng muốn cảm nhận hơi ấm ấy.
Người lính trẻ nhìn ngọn lửa, rồi dùng tay che bớt gió để nó không tắt. Tay anh bị nóng rát, nhưng anh không rời ra.
Một người đồng đội đưa cho anh thêm vài cành củi nhỏ. Không cần lời giải thích. Chỉ đặt xuống bên cạnh.
Ngọn lửa cháy ổn định hơn một chút.
Không ai trò chuyện nhiều. Chỉ có tiếng củi nổ lách tách và hơi thở đều đặn của những người đang cố tranh thủ nghỉ.
Có người nhắm mắt, tựa lưng vào ba lô. Có người ngồi im, đưa tay ra hơ ấm.
Ngọn lửa nhỏ ấy không kéo dài lâu.
Khi có lệnh tiếp tục hành quân, người lính trẻ lặng lẽ dập lửa. Một ít khói mỏng tan vào màn đêm.
Không ai tiếc.
Vì ai cũng hiểu: ánh sáng ấy chỉ cần tồn tại đúng lúc.



