Bài viết

Ngọn lửa niềm tin từ người lính năm xưa

Lạng Sơn11/01/2026La Mạnh Bảo, Hoàng Bảo Ngọc lớp 9, Hoàng Ngọc Ánh lớp 8 (Liên Đội Trường TH&THCS Tú Xuyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không nằm trong sách giáo khoa. Có những con người không mang trên mình những tấm huân chương lấp lánh, nhưng cuộc đời họ chính là một bản hùng ca lặng thầm của lịch sử dân tộc.

Trong hành trình tìm về những năm tháng “thời hoa lửa”, chúng em đã có dịp đến thăm và trò chuyện với ông Nông Ngọc Tuyên, sinh ngày 5 tháng 7 năm 1950, quê tại xã Tú Xuyên, huyện Văn Quan (cũ) – nay là xã Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn.

Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông thôn bình dị. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng nương, với những buổi đến lớp còn dang dở. Khi đang học dở lớp 8, đất nước gọi tên những người con trai trẻ. Và ông – chàng trai mới 18 tuổi – đã tình nguyện lên đường nhập ngũ vào tháng 2 năm 1968, mang theo trong tim một niềm tin giản dị mà thiêng liêng: “Tổ quốc cần, mình đi.”

Sau khi nhập ngũ, đến tháng 4 năm 1968, đơn vị cử ông vào chiến trường Bình Trị Thiên – một trong những chiến trường ác liệt nhất lúc bấy giờ. Ban đầu, ông được giao nhiệm vụ thông tin dây, đảm bảo mạch liên lạc giữa các đơn vị trong bom đạn chiến tranh. Sau đó, ông được cử đi học và làm y tá, trực tiếp chăm sóc, cứu chữa thương binh giữa lằn ranh sinh tử. đó ông lại tiếp tục điều ra Quảng Bình làm nhiệm vụ trinh sát.

Nhắc đến những năm tháng ấy, giọng ông chậm lại, ánh mắt xa xăm như đang sống lại ký ức của hơn nửa thế kỷ trước.

Đó là những ngày máy bay địch thả bom suốt ngày đêm, tiếng bom gầm rú không ngừng. những trận sốt tét hoành hành ông và đồng đội, đồng đội ông đã hi sinh rất nhiều do trúng bom đạn, Ban ngày được nghỉ một chút , nhưng ban đêm hầu như thức trắng để hành quân. Cuộc sống vô cùng thiếu thốn: không gạo không đủ ăn, rau cũng không có, Bệnh tật, đói khát và bom đạn luôn rình rập từng bước chân người lính.

Khi chúng em hỏi ông: “Kỷ niệm nào khiến ông nhớ nhất trong những năm tháng kháng chiến?”

Ông trầm ngâm rồi kể về những trận bom B52 dữ dội, về một lần ông suýt hy sinh khi bom dội xuống ngay bên cạnh, và cả một lần cận kề cái chết vì cơn sốt rét ác tính hoành hành nơi rừng sâu.

Giữa hoàn cảnh gian khổ đến cùng cực ấy, chúng tôi lại hỏi ông:
“Điều gì đã giúp ông và đồng đội giữ vững tinh thần?”

Ông mỉm cười hiền hậu và trả lời bằng một câu nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng:
“Chúng tôi luôn tin rằng kháng chiến nhất định sẽ thắng lợi.”

Chính niềm tin ấy – niềm tin vào Đảng, vào nhân dân, vào tương lai của đất nước – đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm trái tim những người lính trẻ, giúp họ vượt qua đói rét, bệnh tật và bom đạn chiến tranh.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông được trở về quê hương. Nhưng hành trình cống hiến của ông chưa dừng lại. Đơn vị tiếp tục cử ông đi học bổ túc lớp 8, 9, 10, rồi thi đỗ đại học. Từ năm 1978, sau khi tốt nghiệp, ông tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, âm thầm gieo chữ, gieo tri thức cho bao thế hệ học trò, cho đến khi nghỉ hưu năm 2010.

Từ một người lính nơi chiến trường ác liệt đến một nhà giáo tận tụy, cuộc đời ông Nông Ngọc Tuyên là minh chứng sống động cho tinh thần: “Ở đâu Tổ quốc cần, ở đó có chúng ta.”

Hôm nay, khi ông đã tròn 80 tuổi, mái tóc bạc phơ, dáng người chậm rãi, nhưng trong ánh mắt vẫn cháy lên ngọn lửa của niềm tin, của lòng yêu nước chưa bao giờ tắt.

Câu chuyện của ông giúp chúng tôi – những đội viên Liên đội Trường TH và THCS Tú Xuyên – hiểu sâu sắc hơn rằng: Hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ cha anh.

Từ câu chuyện thời hoa lửa ấy, chúng tôi nhận ra trách nhiệm của mình:

– Học tập tốt, rèn luyện tốt, xứng đáng là con ngoan, trò giỏi

– Giữ gìn và phát huy truyền thống cách mạng của quê hương Tú Xuyên

– Biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đi trước, biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể trong học tập và cuộc sống

Chúng tôi tin rằng, khi những câu chuyện như của ông Nông Ngọc Tuyên được kể lại, được lan tỏa, thì ngọn lửa truyền thống sẽ tiếp tục cháy, soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước cha anh, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thân yêu.

Những câu chuyện thời hoa lửa – không chỉ để nhớ, mà để sống xứng đáng hơn với hiện tại và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn